Hoa Thiên Mỹ trước đây có năm chương, viết khá lâu rồi, văn phong khi đó còn yếu do ảnh hưởng với văn phong fiction hiện đại. Sơ lược cốt truyện cũng vậy. Nhưng nhìn chung chưa được ổn lắm. Cho nên tại hạ một phen quyết tâm đem năm chương này đi viết lại. Và viết tiếp luôn phần sau của câu chuyện phiêu bạt giang hồ này :)
Tại hạ cũng đem cái văn án một phen trảo lại, tà hơn một chút. Nhị vị nào đã từng xem qua, xin mời tái xem trở lại, đồng thời nối tiếp câu chuyện khi xưa cho đến sự tình nan giải hơn, đỡ nhàm chán :)
Đa tạ.
---
♣ Hoa Thiên Mỹ ♣
- Đệ Nhất Chương -
Một nam nhân có sắc đẹp kinh người. Làn da trắng tựa như ngọc tuyết. Với một dung mạo không ai có thể sánh được. Hoa Thiên Mỹ, cái tên hắn thường gọi để tán thưởng cho cái nhan sắc tuyệt mỹ kia…
Một công tử hào hoa phong nhã, thập phần anh tuấn. Kiều Phong, một kẻ đa tình, thích trêu hoa ghẹo nguyệt. Dường như bất cứ nơi nào có mỹ nhân đều không thể thiếu mặt hắn.
Dạo trước, nghe đồn ở Dương Châu, tại Vạn Kiếm sơn trang có một công tử gọi Trác Thiên Vũ. Tuy là nam tử nhưng lại mỹ vô cùng. Chính vì vậy người ta gọi y là “Thiên hạ đệ nhất mỹ nam tử”. Cho dù ngươi là nam nhân, dù ngươi không thích nam nhân, nhưng nếu ngươi gặp y, cũng không thể không động lòng. Hắn không tin cho lắm. Trên đời này sao lại có nam nhân nào như vậy. Nghĩ không ra, Kiều Phong quyết định tìm đến nhìn một lần cho thỏa nhãn…
Không ngại gì đường xá vạn dặm, từ Đại Lý hắn liền tìm đến Dương Châu để mong được diện kiến mỹ nam tử kia.