Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoa Thiên Mỹ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoa Thiên Mỹ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

Hoa Thiên Mỹ - Đệ Bát Chương

♣ Hoa Thiên Mỹ ♣


- Đệ Bát Chương -


...


Rồi.... em ấy đã lên dĩa.... con đường hành hạ em vẫn còn dài....



Ngày rằm tháng bảy, đại hội Bôn Nguyệt —

Tuyên Châu hôm nay người người tụ họp đông đúc. Từ trên đài nhìn xuống, nhân sĩ võ lâm cùng dân chúng đứng chen chút lan rộng đến cả có hơn trăm dặm. Hoa đăng lộng lẫy, chói sáng khắp cả một vùng, đẹp không kể xiết.

Đại hội này Kiều Phong đương nhiên không thể không dự. Chỉ là Thiên Vũ nhất định không muốn đi theo, hắn cũng đành để y một mình ở lại quán trọ. Trước khi đi còn điểm vào ngủ huyệt của y, để y yên tâm ngủ một giấc đến sáng.

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Hoa Thiên Mỹ - Đệ Thất Chương

♣ Hoa Thiên Mỹ ♣


- Đệ Thất Chương -


...




Quán trọ Duyệt Lai —

Chuyển sang giờ tý, bên ngoài cuồng phong âm ĩ. Cánh cửa sổ phòng đột nhiên theo gió đẩy toan ra. Gió bên ngoài mạnh tràn vào phòng làm cái miên liêm giật tung. Thiên Vũ đang yên giấc trên giường thấy động tĩnh lớn vội vàng tỉnh dậy. Vừa trông thấy cửa sổ mở toan cùng với bên cạnh giường một khoảng trống không, Thiên Vũ cả kinh vội vàng bước xuống giường nhìn quanh, gọi: “Kiều Phong?”

Cả tịch gian là một mảnh trống rỗng, chỉ có ngọn đèn dầu mờ mịt từ phía bàn. Như thế này thì chỉ có thể nói là người đã bị vô hình, còn nếu không thì chắc chắn là đã đi ra ngoài. Thầm nghĩ, Thiên Vũ trong lòng không khỏi lo lắng. Giữa lúc một trận cuồng phong từ cửa sổ mãnh quét tới làm y càng thấy bất an. Ngay lập tức y nhẹ bước đến định đóng cửa sổ lại, bỗng từ bên ngoài một hắc y nhân giữa màn đêm đen kịt ở trên đỉnh mái nhà xông đến cửa sổ, đột ngột kéo y lao vào phòng.

Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2013

Hoa Thiên Mỹ - Đệ Lục Chương

♣ Hoa Thiên Mỹ ♣


- Đệ Lục Chương -


Tuyên Châu quán trọ Duyệt Lai —

Một lão ông nắm tay một lão bà bà bước vào. Lão bà đi tới cửa vấp phải ngạch cửa thiếu chút nữa ụp mặt xuống đất, lại may mắn thay được lão ông nhanh chóng trụ vững kéo lại, vỗ tay lão bà an ủi nói: “Lão bà, có ổn không?”

“Hảo.” Lão bà gật đầu bước theo lão ông đi vào. Tiểu nhị từ bên trong nhanh nhạy chạy ra đón. Cả hai cùng bước vào ngồi bên trong bàn ngồi xuống phân phó gọi thức ăn. Nhìn hai lão gia gia này tuy vẻ ngoài cũng giống như người bình thường, thế nhưng tư thế ngồi nhìn thế nào cũng lộ rõ khí phách bất phàm.

Lão ông một bên nhanh chóng rót cho lão bà một tách trà, một bên lao lao bụi đường trên mặt lão bà, ôn nhu nói: “Lão bà, uống trà đi, có thấy mệt lắm không?”

“Ân.” Lão bà biểu tình quả có chút mệt mỏi. Suốt mấy ngày bôn ba đường dài từ Dương Châu đến đây, như thế nào lại không mệt. Lão bà uống xong một ngụm trà mới nhớ ra hỏi: “Chúng ta đến đây làm gì?”

“Ân, đi xem náo nhiệt.”

Hoa Thiên Mỹ - Đệ Ngũ Chương

♣ Hoa Thiên Mỹ ♣


- Đệ Ngũ Chương -


N/t: tới rồi. Sau chương này, Thiên Vũ chính thức bước chân vào giang hồ. Cái gì đang đợi y ở phía trước còn khó nói. Thân phận long bong hoa hoa công tử Kiều Phong đại ca cũng rõ ràng hơn. Tại hạ rất có tự tin với đại ca, rất có dáng làm khổ thụ nha, cũng vì thụ lăn lộn không ít nha.

...



Thiên Vũ xiết chặt nắm tay lại một lúc, quyết định mở khăn che mặt cho tân nương. Khăn che mặt vừa được mở lên khiến y cả kinh lùi về sau mấy bước:

“Ngươi—! Sao lại là ngươi?”

Người kia nhìn y hì hì cười nói: “Nói vậy ngươi nghĩ là ai đây? Mỹ nhân của ta, ngươi thực để ta đợi lâu quá đi.”

Thiên Vũ vẫn còn chưa thể tin được vào mắt chính mình, tái chớp chớp mắt mấy cái tự vấn: “Hắn? Thực là hắn? Tân nương sao lại là hắn?”

Hoa Thiên Mỹ - Đệ Tứ Chương

♣ Hoa Thiên Mỹ ♣


- Đệ Tứ Chương -




Một cái hôn sự vội vàng đến khó hiểu. Vạn Kiếm sơn trang người người bận rộn chuẩn bị đại hôn. Mới thoáng đó đã qua mất năm ngày. Thời gian cận đến càng khiến Thiên Vũ thêm phần lo lắng bất an, đứng ngồi không yên, ra vào ngơ ngẩn đến mất ăn mất ngủ.
Tịch dương, y ra ngồi ở hoa viên đánh đàn. Trông nét mặt lộ rõ vẻ tiều tụy. Khiến người người nhìn vào rất có tâm thương xót, đặc biệt là đám hạ nhân. Thiên Vũ thường ngày đối bọn họ rất tốt, mà y lại quá phần mỹ, nói cho nên nếu có ai đó đem lòng cuồng si với y cũng là lẽ thường tình.

Tin Thiên Vũ sắp thành thân, đối với bọn họ mà nói thực không có gì gọi là tốt. Mà nói không tốt cũng không phải, chỉ cần y thấy tốt, bọn họ đương nhiên thấy tốt. Nhưng nhìn y khổ sở đến ra như vậy, nói bọn họ sao không khỏi có ý thương tiếc. Thế nhưng bọn họ cũng không thể giúp được gì, chỉ đành phải âm thầm đứng bên cạnh y, cũng làm sao dám nói gì.

Hoa Thiên Mỹ - Đệ Tam Chương

♣ Hoa Thiên Mỹ ♣


- Đệ Tam Chương -


Bên trong tiểu cô nương cùng Thiên Vũ vẫn chưa kịp đi, nghe qua biết nói mình, từ từ cúi đầu bước ra.

Trác Thiên Vân nhìn cả hai một lúc lâu, lắc đầu thở dài mắng: “Hai ngươi càng lúc càng không biết lễ nghĩa. Dám lén lén lút lút rình mò ở đây, thật không ra thể thống gì.”

Nghe mắng cả hai rất biết thức thời mà cúi đầu nhận lỗi. Nhìn sắc mặt phụ thân biết chắc là đang rất giận. Nhưng cũng chưa hẳn là do chính mình lén lút rình mò nghe lén mà sắc mặt mới trở nên trầm trọng như vậy. Được một lúc, thấy thần tình phụ thân có phần giãn ra, tiểu cô nương tươi cười lém lĩnh bước đến nắm tay hắn nói: “Phụ thân, Dung nhi biết lỗi rồi, phụ thân đừng giận nữa a. Sau này chúng nhi tử không vậy nữa đâu!”

Nguyên lai tiểu cô nương đây chính là ngũ tiểu thư của Trác gia, gọi Mỹ Dung. Nàng lời vừa nói vừa quay sang nháy nháy mắt với Thiên Vũ, hiểu ý nàng y vội gật đầu hì hì cười nói: “Phải, phải— phụ thân bớt giận…”

Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

Hoa Thiên Mỹ - Đệ Nhị Chương

♣ Hoa Thiên Mỹ ♣


- Đệ Nhị Chương -


Gần nửa tuần trăng qua đi kể từ sau cái đêm nọ, hắn vẫn chưa một lần quay về.

Buổi sáng, Thiên Vũ ngồi lặng ở hoa viên, tay cầm một quyển cổ thư nhưng trông lại như người mất hồn. Y nhớ đến hắn, chỉ cần nhớ đến hắn liền thấy khổ sở. Hắn nhìn qua cũng biết là dạng công tử phong lưu đa tình, cũng là dạng chí lớn còn tại giang hồ, lại có thể nào nguyện ý cùng y bó buộc. Hắn một lần có được y, nói không chừng tâm cũng đã sinh chán không muốn trở lại.

Hắn như vậy hiện tại thân đang phiêu bạt ở chốn nào? Y cái gì cũng không biết. Một chút cũng đều không muốn biết. Chỉ thấy trong tâm có chút khổ sở không nói được. Bị một người như vậy yêu, hay yêu một người như vậy. Có phải hay không chính là sai lầm?

Hoa Thiên Mỹ - Đệ Nhất Chương

Hoa Thiên Mỹ trước đây có năm chương, viết khá lâu rồi, văn phong khi đó còn yếu do ảnh hưởng với văn phong fiction hiện đại. Sơ lược cốt truyện cũng vậy. Nhưng nhìn chung chưa được ổn lắm. Cho nên tại hạ một phen quyết tâm đem năm chương này đi viết lại. Và viết tiếp luôn phần sau của câu chuyện phiêu bạt giang hồ này :)

Tại hạ cũng đem cái văn án một phen trảo lại, tà hơn một chút. Nhị vị nào đã từng xem qua, xin mời tái xem trở lại, đồng thời nối tiếp câu chuyện khi xưa cho đến sự tình nan giải hơn, đỡ nhàm chán :)

Đa tạ.


---



♣ Hoa Thiên Mỹ ♣


- Đệ Nhất Chương -


Một nam nhân có sắc đẹp kinh người. Làn da trắng tựa như ngọc tuyết. Với một dung mạo không ai có thể sánh được. Hoa Thiên Mỹ, cái tên hắn thường gọi để tán thưởng cho cái nhan sắc tuyệt mỹ kia…

Một công tử hào hoa phong nhã, thập phần anh tuấn. Kiều Phong, một kẻ đa tình, thích trêu hoa ghẹo nguyệt. Dường như bất cứ nơi nào có mỹ nhân đều không thể thiếu mặt hắn.

Dạo trước, nghe đồn ở Dương Châu, tại Vạn Kiếm sơn trang có một công tử gọi Trác Thiên Vũ. Tuy là nam tử nhưng lại mỹ vô cùng. Chính vì vậy người ta gọi y là “Thiên hạ đệ nhất mỹ nam tử”. Cho dù ngươi là nam nhân, dù ngươi không thích nam nhân, nhưng nếu ngươi gặp y, cũng không thể không động lòng. Hắn không tin cho lắm. Trên đời này sao lại có nam nhân nào như vậy. Nghĩ không ra, Kiều Phong quyết định tìm đến nhìn một lần cho thỏa nhãn…

Không ngại gì đường xá vạn dặm, từ Đại Lý hắn liền tìm đến Dương Châu để mong được diện kiến mỹ nam tử kia.