Hiển thị các bài đăng có nhãn Vận Mệnh Hồng Nhan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vận Mệnh Hồng Nhan. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

[Chương IV] Vận Mệnh Hồng Nhan - Hồi XVI

Vận Mệnh Hồng Nhan



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương IV


Tử Lý Đào Sinh




Hồi XVI



Cả ngày qua đi, Hồng Ân một mình ngồi nhìn mây trôi, lại ước mình như một áng mây, Tư Vũ như một cơn gió, suốt đời luôn quấn lấy nhau, không thể tách rời. Nhưng đời thực, có lẽ không được như vậy. Sự tình hôm nay, chính là bắt buộc y cùng hắn phải vĩnh viễn biệt ly. Nghĩ đến sao không khỏi thở dài.

Lão dị nhân từ trong nhà bước ra nhìn thấy y sầu não như vậy, liền khiến lão bức rức trong lòng. Thời gian trước nếu không phải xảy ra chuyện ngoài ý muốn, lão nhất định không để một mình tiểu đồ nhi ngốc xuất sơn. Nhớ đến, lão thở dài “Đồ nhi, ngươi ra như vậy là tại ta. Ta làm sao lại để ngươi một mình xuất sơn như vậy đây... nhưng mà ngươi…” Nhưng nghĩ lại, huyết nhục cũng muốn dồn lên não, lão âm thầm trách mắng “Tất cả cũng là tại ngươi! Nếu thường ngày chăm chỉ luyện công, tên nam nhân kia làm gì có cơ hội mà lại gần ngươi. Đồ nhi ngốc! Ngươi làm ta tức chết đi –”



Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013

[VMHN] Lâm Tuyền - Đệ Nhị Chương

Vận Mệnh Hồng Nhan - Lâm Tuyền chi chương


Đệ Nhị Chương – Ly Gia



...


Note: nàng a bảo .... đừng khủng bố ta nhé '____'~~~~ sợ chết dc '_____'~~~ chương sau thì em nó cứ vậy mà đi làm thê tử cho người ta thôi =]]


...


Ngày hôm sau, như thường lệ Lâm Tuyền đi dạo một vòng quanh hậu viện, đột nhiên thấy một đám gia đinh nháo loạn đi tới lui. Vừa lúc vẫn còn chưa hiểu ra chuyện gì lại thấy mẫu thân y sắc mặt có chút tái xanh trông vẻ đầy lo lắng nói “Tuyền nhi, nhanh lên, đến chính đường có việc quan trọng.”

Lâm Tuyền nhanh chóng theo mẫu thân đến chính đường, quả nhiên tất cả mọi người đều đã ở đây, sắc mặt ai cũng thực trầm trọng. Nguyên là vừa sáng sớm có một vị công công đến truyền thánh chỉ buộc Lâm gia trong hai ngày nhất định phải cho một vị tài nhân tiến cung làm phi. Đây hẳn là muốn làm khó Lâm gia đi.

Lâm Tuyền vốn có hai vị đại tỷ, nay bọn họ đều đã xuất giá, chỉ còn mỗi thất muội cũng mới tám tuổi, càng không thể cho tiến cung. Tính mãi cũng chỉ còn bốn thứ tử đều là nam nhân… thật là nan giải đi…

Thế nhưng thiết lệnh như núi không thể kháng chỉ. Không kháng chỉ cũng không có cách. Kháng chỉ thì lại rước ngay tội tru di. Giữa lúc tình cảnh rối ren, đột nhiên đại phu nhân nhìn qua nhìn lại mọi người trong Lâm gia một lúc nói “Lão gia, hay là chúng ta tiến cử…”

Nàng vốn định muốn nói đến một người, thế nhưng vẫn thấy bất tiện. Ngay lập tức Lâm lão gia hiểu ra ý, nói “Phu nhân có phải là đang muốn nói đến…”

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

[VMHN] Lâm Tuyền - Đệ nhất Chương

Vận Mệnh Hồng Nhan - Lâm Tuyền chi chương


Đệ Nhất chương – Họa Đoan


(Mầm mống tai họa)


...



Note: ta hứa rồi, ta up lên cho 2 nàng đây... để cứ nói ta hứa lèo '____'~~~~


...



Sinh ra trong một thế gia đó chưa phải là phúc. Nhưng khả trong mắt mọi người thì đó chính là phúc.

Tri phủ huyện Châu Giang Lâm Thái Minh, nguyên là một vị quan mẫu mực, thương dân như con, được dân trong vùng kính nể. Nhưng bất quá đó chỉ là cái bề ngoài để người ta nhìn thấy nhầm che đi gia sự rối rắm bên trong. Nói cường thưởng cũng được, nói tự nguyện cũng được, mà Lâm gia đã có đến sáu vị phu nhân. Chỉ là như vậy e vẫn chưa đủ nên mới đây còn sắc lập thêm một thất thiếp.

Đây chẳng qua cũng chỉ là một ả tiện tì, ít ra là trong mắt các vị phu nhân kia. Nguyên là trong một đêm say rượu Lâm thái gia cao hứng gây nên chuyện mây mưa mà thành. Vốn là tin nàng mang thai hoang vừa bị phát hiện, nàng liền đã bị lục vị phu nhân ép buộc phải phá nhi. Nhưng vì trời sinh bản tính quật cường, nàng đã cố trốn thoát khỏi Lâm phủ, thuận lợi sinh đứa con này ra.

Đứa trẻ ban đầu không có họ, chỉ gọi một chữ Tuyền.

Đến năm Lâm Tuyền bốn tuổi, mẫu tử lại được Lâm lão gia đưa về phủ. Mẫu thân y được cho một danh phận, hiển nhiên y cũng được xưng họ Lâm.

Tính ra đây chỉ là một cái danh phận nhỏ nhoi. Rước nàng về chẳng qua cũng là nghĩa vụ. Căn bản là vị Lâm thái gia kia không muốn người ngoài lên tiếng dị nghị nên khi cũng không thể nhắm mắt làm ngơ, coi như không biết đến sự tồn tại của hai mẹ con nàng.

Chung quy là vậy, đũa mốc mà chòi mâm son cũng vẫn là đũa mốc.

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

[Chương III] Vận Mệnh Hồng Nhan - Hồi XV

Vận Mệnh Hồng Nhan

~ Văn Án - Tổng Hợp ~

1640351238510435

Chương III

Nhân Si Nan Giải


Hồi XV

note: cho nàng a bảo phần cuối kết chương 3 =]]z

...

Trưa hôm sau, Hồng Ân mang thức ăn vào cho Tư Vũ. Vừa nhìn thấy y hắn lại nở nụ cười. Trông cái nụ cười ấy chợt khiến lòng y se thắt lại, vô cùng khó chịu, lại cố tỏ ra lạnh lùng bước đến trước mặt hắn đặt giỏ thức ăn xuống, lãnh đạm nói “Đây là bữa cuối cùng ta mang đến cho ngươi, kể từ bây giờ trở đi, ngày nào ngươi còn chưa ân đoạn nghĩa tuyệt với ta, ta tuyệt sẽ không mang bất cứ thứ gì đến cho ngươi nữa.”

Lời vừa nghe qua hắn lại mỉm cười hỏi “Vậy ra vì vậy mà ngươi muốn tuyệt thực ta a?”

Nhìn hắn cười, Hồng Ân lại càng thêm giận nói “Ngươi muốn nghĩ thế nào cũng được. Nếu muốn rời khỏi đây, ngươi chỉ còn một con đường là nhanh chóng viết hưu thư đi.”

“Nếu không, ta phải chết có đúng không? Ngươi thực là muốn ta chết sớm đến vậy a?”

Hồng Ân nhíu mày nhìn hắn lãnh đạm nói “Không phải ta muốn. Mà là do ngươi muốn, sống chết gì cũng là tùy ngươi. Ta đối với ngươi đến đây đã là cạn tình.”

“Vậy a~” Hắn gật đầu cười nhẹ “Vậy thì ân ngươi đã cạn tình mà nhắc nhở.”

Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013

[Chương III] Vận Mệnh Hồng Nhan - Hồi XIV

Vận Mệnh Hồng Nhan



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương III


Nhân Si Nan Giải




Hồi XIV







Tư Vũ cười nhẹ “Nếu đã biết, ngươi nghĩ hiện tại đang phạm phải trọng tội gì?”

Lão cười ha hả nói “Đừng đem mấy thứ luật lệ đó áp đặt lên ta. Người trong thiên hạ có thể phải nể sợ ngươi, nhưng ta thì không. Nếu muốn trả thù, ngươi có thể viết hưu thư, ta sẽ thả ngươi ra khỏi đây. Sau đó ngươi có thể về xua quân đến đốt sạch Y Sơn Cốc đi.”

“Cũng hảo có lý.” Thoáng nghe qua Tư Vũ gật gật đầu: “Nhưng nếu ta làm vậy, chẳng phải Hồng Ân sẽ hận ta sao? Lại nói ta càng không làm chuyện gì gây tổn hại đến y. Tình yêu ta chỉ muốn được vun đắp bằng chân tâm. Ta tuyệt không dùng cường quyền để cưỡng ép.”

Nói tới nói lui là khiến lão dị nhân thấy thực nhức đầu. Lại thở dài nói “Xú tiểu tử, dù muốn dù không, ngươi cũng phải viết hưu thư, cắt đứt mọi quan hệ với đồ nhi ta.”

“Nếu ta không đáp ứng thì sao?”

“Thì ngươi sẽ chết. Hôm nay đã là ngày thứ mười hai, độc dược trong người ngươi sắp đáo hạn phát tác, nếu không có giải dược, ngươi sẽ chết.”

“Ai nha~” Chợt nhớ ra, hắn liền gật đầu nói “Đúng là vậy, suýt ta lại quên mất. Thế là muốn sống, ta phải viết hưu thư a.”

“Tiểu tử, ngươi nên thông minh một chút đi.”

Đoạn hắn nở nụ cười nhìn lão dị nhân bằng một ánh mắt vô cảm hỏi “Nhưng nếu ta muốn chết thì sao đây?”

Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2013

[Chương III] Vận Mệnh Hồng Nhan - Hồi XIII

Vận Mệnh Hồng Nhan



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương III


Nhân Si Nan Giải




Hồi XIII







N/T: Ta trả nàng A bảo chương mới nhớ ~

Từ đây xem ra anh công không lì vì quá lì khó sống rồi đây. Cái mặt anh từ chai mà thành sạn luôn rồi.... nan giải quá mà.

.............................................................................................................................

Lão dị nhân thở dài một lúc lại lên tiếng phân bua thiệt hơn “Đồ nhi, ngươi phải biết là sư phụ làm gì cũng là muốn tốt cho ngươi. Đừng vội trách sư phụ. Ta đã cho hắn thời gian để suy nghĩ, chỉ cần hắn đồng ý viết hưu thư đồng thời ân đoạn nghĩa tuyệt với ngươi, ta liền lập tức để hắn an toàn rời khỏi đây.”

“Ân đoạn nghĩa tuyệt với ta sao?” Một lời vừa nghe qua tựa như một cổ đạo đao nện vào đầu y, thực đau nhức. Nghĩ thế nào cũng thấy không cam tâm…

Chợt lão dị nhân lại nói “Đồ nhi ngoan, ngươi nghe lời sư phụ, mặc kệ hắn. Mau xuống đây, nấu cơm cho ta ăn đi.”

Nói tới nói lui cũng chỉ là vậy. Hồng Ân nghe qua lại nằm dài xuống mái nhà “Không a~ Cứ coi như sau này hắn với ta không có can hệ gì. Lại là có nội công thâm hậu gì đó như người nói đi. Nhưng người bỏ mặc hắn không cho ăn, không cho uống, lại không cho thuốc, kiểu gì hắn lại không thể chết. Dù gì hắn vẫn chỉ là một phàm nhân a…”

“Ngươi…”

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

[Bản Previews] VMHN Lâm Tuyền Chi Chương

Như đã hứa nàng A Bảo dễ thương, ta làm cái previews Bé Tuyền nhi cho nàng đới... :>

Lời đầu tiên ta muốn nói là, gửi lời chúc sức khỏe cho các đồng đạo một cách trân trọng nhất =]]z/

Lời thứ hai là, ta nhắc lại bộ này được phối chung với VMHN chi Hồng Ân, nên nó sẽ đi từ đường bế tắt đến mạc rệp, coi xong rất dễ đi chết. Ta không khuyến khích...

Sau đó là ta lược một chút nội dung.

Lâm Tuyền nguyên là con tri phủ, ngày nọ được cha cho đòi tới coi mắt hôn thê tương lai, này mặt hôn thê còn chưa được ngắm đụng ngay bà mối không biết phép tắt, liền rước phải đại họa...

... Trích Đệ Tam Chương - Tiến Cung

Thứ Năm, 30 tháng 5, 2013

[Chương III] Vận Mệnh Hồng Nhan - Hồi XII

Vận Mệnh Hồng Nhan



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương III


Nhân Si Nan Giải




Hồi XII






Tư Vũ hướng tia nhìn sang Hồng Ân, vẫn chưa kịp phản ứng, liền lập tức bị sư phụ y kịch liệt tấn công. Lực chưởng liên hồi và mạnh mẽ, hắn chỉ có thể lùi về sau cố tránh đòn. Lại nói lão dị nhân cũng được coi là nhất đại cao thủ trên giang hồ. Kẻ hậu bối như hắn không dễ gì đánh bại. Quả nhiên sau vài ba chiêu, hắn liền bị lão dị nhân tung một chưởng đánh văng xa một trượng...


“Tư Vũ!” Hồng Ân thân bị điểm huyệt cư nhiên không thể di chuyển. Lại nhìn Tư Vũ ngã nhào xuống, lập tức thổ huyết. Chứng tỏ lực chưởng vừa rồi không phải nhẹ… “Sư phụ, người thật muốn giết chết hắn?”


Không đáp lời y, lão lại lạnh lùng nhìn Tư Vũ nói “Ngươi cũng khá lắm. Chịu được phát chưởng năm thành công lực của ta!”


“Ân…”


Hắn cố gượng dậy nhìn lão dị nhân, ánh mắt vô cùng kiên định, không có lấy một chút sợ hãi. Lão lại hỏi “Thế nào? Ngươi có thể chịu được lực chưởng tiếp theo không? Chỉ với năm thành công lực, nếu ngươi chịu được, ta chấp nhận giao đồ nhi cho ngươi.”


Tư Vũ lặng suy nghĩ, lão lại nói “Nhưng mà, ta cũng không phải dạng ép người đến đường cùng. Ngươi có thể lựa chọn biến mất khỏi đây vĩnh viễn, đừng bao giờ gặp đồ nhi của ta nữa. Chỉ cần vậy, ta có thể tha mạng cho ngươi.”


“Ân, sư thúc…” Hắn hướng mắt về phía Hồng Ân, y đang nhìn hắn trong ánh mắt vô cùng xót xa chờ hắn nói điều gì đó... Song hắn lắc đầu nhìn lão dị nhân đáp “Nhưng ta muốn điều kiện đầu tiên. Xin người cứ ra tay!”

Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

[Chương III] Vận Mệnh Hồng Nhan - Hồi XI

Vận Mệnh Hồng Nhan



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương III


Nhân Si Nan Giải




Hồi XI



Hồng Ân vừa đi khỏi, hắn lập tức đứng dậy bước ra ngoài sân, lại ngồi xuống bàn cạnh gốc cây đêm qua mà thả hồn tưởng nhớ. Vừa nãy trông thấy dáng đi của Hồng Ân, có lẽ là y vẫn còn đau thực sự. Đêm qua thật là hảo phấn khởi, lần đầu tiên được giao hoan cùng nương tử. Hắn thực sự là đã cố hết mình mà nâng đỡ y. Cho đến tận khi sức tàn lực kiệt mới thôi. Dù có hơi xót xa, nhưng mỗi lần nhớ đến lại không khỏi bật cười.

Một canh giờ sau Hồng Ân quay trở lại. Đem mâm cơm đặt xuống bàn, lạnh lùng nói “Của ngươi!”

“Hảo! Ân!” Hắn mỉm cười đáp, song chỉ cái ghế kế bên nói “Ngươi cũng dùng bữa chung đi a.”

“Không mượn ngươi nói… Oa~~”

Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013

[Chương II] Vận Mệnh Hồng Nhan - Hồi X

Vận Mệnh Hồng Nhan



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương II


Quỷ kế điệu hổ ly sơn. Hồng nhan thất thủ




Hồi X



 

Lại nói đến vừa trút được lớp y phục xuống, hắn cứ ngây ngốc mà nhìn, thật khiến Hồng Ân muôn vạn lần xấu hổ giãy giụa “Vô… vô sỉ ~ ngươi nhìn gì a~ nhìn gì a~ buông ta ra ngay~”

“Hảo ~ Đâu được a~ Hồng Ân ngoan, để ta bồi ngươi ngủ nga~”

Nói rồi hắn liền cắn nhẹ lên đầu tiểu hồng hoa của Hồng Ân, khiến y run bấng khắp cả người quát “Oa~ ngủ… ngủ cái gì thế này mà ngủ… Buông… buông ta ra~~~ Aa~~~”



Trở lại với lão dị nhân, sau một hồi suy nghĩ cẩn trọng lại hỏi “Ngươi là đến Mễ Hồn Cốc tìm dược?”

Quả là lão Tà Độc vốn đang định đến đó tìm một thứ về làm giải dược, lại gật đầu “Đúng vậy. Còn ngươi, ở đây làm gì?”

Lão dị nhân không trả lời, lại trầm tư suy nghĩ một lúc hỏi “Lúc nãy ngươi nhắc đến tên tiểu tổ tông xuẩn ngốc của nhà ngươi, kỳ thực hắn là ai?”

Lão Tà Độc hừ một tiếng bảo “Không liên quan ngươi~”

“Hảo… ngươi ăn gà của ta mà lại hảo hảo báo đáp nhỉ?”

Lão dị nhân có chút tức giận lạnh nhạt bảo, thật khiến hắn một phen kinh động, cười ha hả đáp “Haha~ Lão huynh bớt giận. Ta thật tình không biết cái này là của ngươi.” Song hắn suy nghĩ một lúc lại nói “Nhưng mà người đó ta có nói, ngươi cũng làm sao biết được.”

Nếu như là một người nào lạ, thì hiển nhiên lão sẽ không biết. Nhưng nếu là hắn thì lão chắc chắn biết. Nhưng lẽ nào lại trùng hợp như vậy, lại hỏi “Tiểu tổ tông nhà ngươi liệu có phải gọi là Diệp Tư Vũ không?”

“Ở…” Quả nhiên lão Tà Độc có chút kinh động hỏi “Ngươi làm thế nào lại biết?”

Đúng thật là hắn. Ngay lúc này thực sự khiến lão dị nhân cứng người. Làm sao có thể ngờ tên nam nhân đó hắn có thể xuẩn ngốc, làm chuyện điên rồ đến như vậy, lại thầm nghĩ “Nhưng… hắn làm như vậy để làm gì?”

Bất giác, lão lại nhớ đến tiểu đồ nhi ngốc nghếch, cùng nghiệp duyên tiền định với Tư Vũ. Lại nói hôm trước khi lão xuất sơn, rõ là y đã vô cùng sợ hãi và lo lắng.

“Lẽ nào, mục tiêu hắn nhắm đến là đồ nhi ta.”

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

[Chương II] Vận Mệnh Hồng Nhan - Hồi IX

Vận Mệnh Hồng Nhan



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương II


Quỷ kế điệu hổ ly sơn. Hồng nhan thất thủ




Hồi IX



Trong khi đó, qua bao ngày vất vã lặn lội đường xa đến Mễ Hồn Cốc tìm thảo dược quý bào chế giải dược, cuối cùng cũng đã tìm được.

Mễ Hồn Cốc là một cốc động, quả thực chứa vô số thứ kỳ độc. Nhưng lẽ hiển nhiên, trong đó cũng ẩn chứa nhiều thứ thảo dược quý hiếm có thể giải được bách độc…

Trên đường về, cách cốc động không xa. Lão dị nhân đốt một đống lửa, song vặt lông con gà rừng vừa mới bắt được, đem lên nướng. Giữa chừng, bỗng cảm thấy có điều bất nhẫn, lão vội vàng quay đi tìm một chỗ giải quyết. Vừa quay lại, đã thấy một tên khất cái rách rưới tay cầm đùi gà của lão mà cắn ngấu nghiến. Lão tức giận bước đến quát “Khất cái to gan, dám ăn trộm đồ của ta!”

Tên khất cái vừa nghe qua giọng, liền quay mặt ra. Bất giác nhận ra hắn, lão dị nhân thốt lên “Là ngươi, Tà Độc lão quái!”

Nghe người gọi tên mình hắn cũng lấy làm lạ. Lão già này trông rất quen, nhưng kỳ thực hắn chẳng nhớ là ai ngơ ngáo hỏi “Ngươi là…?”

Lão dị nhân cười ha hả, bước lại ngồi đối diện nói “Ngươi thật sự không nhận ra ta?”

“Ngươi?” Sau một hồi nhìn thật kỹ, hắn chợt nhớ ra nói “Ngươi chính là Đồng Tâm? À không… nên gọi ngươi là lão dị nhân mới đúng.”

Lão dị nhân gật đầu. Song cả hai cùng bật cười. Hắn thật không ngờ lại gặp Đồng Mặc ngay tại đây. Một kẻ đối với hắn, bằng hữu không ra bằng hữu, thù địch không ra thù địch. Nhưng là một kẻ hắn thật sự cũng chẳng ưa thích gì lại hỏi “Ngươi làm thế nào lại xuất hiện ở đây, không phải ở Y Sơn Cốc của ngươi a?”