Vô Căn Công Lược
♦ Chương 1 ♦
.
Truyện ko phân chương, chúng ta tự phân....
.
.: oOo :.
.
Ánh trăng thật sự tròn, người trước mắt này tròng mắt cũng tròn như vậy. Đây là điều Nguyễn Bảo Ngọc sau khi tỉnh lại cảm thấy được. Phần khác hắn một mực không thể nhớ ra. Trầm mặc một lúc lâu sau, hắn nói một câu kinh điển của tất cả những kẻ mất trí “Ta là ai?”
Người nọ hiện tại đứng trước mặt hắn không buồn nói chuyện, lại chỉ chỉ vào cái bảng đeo phía trước ngực. Hắn cúi đầu xuống nhìn thấy chính mình đeo một khối bài tử, trên đó rõ ràng đề ba câu:
-Ta gọi là Nguyễn Bảo Ngọc.
-Ta có rất nhiều tiền.
-Hộ tống ta về ‘Nguyễn Phủ’ đường Phủ Tiền phần thưởng mười hai lượng bạc.
Vậy ra hắn gọi là Nguyễn Bảo Ngọc, nhà còn có rất nhiều tiền.
Bảo công tử lập tức “Nga~” lên một tiếng rồi ngẩng đầu nói “Bây giờ ngươi có thể hộ tống ta trở về a.”
Người nọ không nói lời nào, vươn tay chỉ chỉ trước ngực hắn quét qua năm chữ “Nguyễn Phủ đường Phủ Tiền’. Ý này là muốn hắn tự về.
Bảo công tử lập tức “Nga~” thêm một tiếng, theo chiều gió run lên một phát, nhẹ giọng hỏi “Vậy xin hỏi phố Phủ Tiền là nơi nào?”
Người nọ đứng dậy rốt cuộc cũng lên tiếng “Chính là hướng nam không xa.” Nói xong y liền đẩy vạt áo ra sau chuẩn bị rời đi.
Bảo công tử vẫn là quá chậm. Trước “Nga~”, sau lại tiếp tục ngơ ngẩn, chờ người nọ đi xa tám bước lúc này mới lại nói một câu “Vậy xin hỏi hướng nam là hướng nào?”
Người nọ vẫn không ngừng bước đi, đồng thời đưa ra một ngón tay, lần này Nguyễn Bảo Ngọc rõ ràng thấy khổ sở, vốn là ngón trỏ, mà so với người bình thường lại dài hơn, y thẳng tay chỉ chính là hướng nam.
Lúc này Bảo công tử không “Nga~” nữa, bởi vì người kia đã đi quá xa rồi. Cho nên đưa tay cuộn thành cái loa, hướng về phía người nọ hô to “Này!”