Hiển thị các bài đăng có nhãn Vô Căn Công Lược. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vô Căn Công Lược. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

[Chương 4] Vô Căn Công Lược

Vô Căn Công Lược


♦ Chương 4 ♦


.


.


.: oOo :.


.


Cuối đường là kinh thành nơi đồng sinh (người chưa thi hoặc chưa đậu kì thi tú tài) ghi danh thi cử.

Đường này không rộng, hai bên xếp đầy sạp (chỗ bày hàng) của thầy tướng số đoán chữ, nhiều đến nổi làm cho người ta không kịp nhìn.

Cờ chiêu bài (bảng hiệu) đủ mọi màu sắc, giương giương đón gió, hoa cả mắt.

Nghe nói tại đây từng có một thiên tài đồng (còn nhỏ) thí sinh vấp tảng đá nào đó ở giữa đường, từ đó về sau hắn thẳng lên mây xanh ( giống như câu ‘một bước lên mây’ – gặp nhiều phú quý, được làm quan lớn), cho nên con đường này cũng trở thành đường Lăng Vân (thẳng tới mây xanh) đồng thí sinh trong kinh thành nhất định phải "Ngã". Đâu đó có thể gặp người luyện tập té ngã, ngã đến mặt mũi bầm dập, còn hào hứng tràn trề.

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

[Chương 3] Vô Căn Công Lược

Vô Căn Công Lược


♦ Chương 3 ♦


.


Truyện ko phân chương, chúng ta tự phân....


.


.: oOo :.


.


Trong phòng một mảnh tối đen.

Trong bóng tối Bạch Cẩm rốt cục hoạt động, đứng dậy châm một ngọn nến.

Có người ở bên ngoài gõ cửa, đốc, đốc, đốc. . . ba tiếng ý vị kì lạ.

Bạch Cẩm vẫn bất động.

Người nọ bên ngoài dùng lực, tiếp theo là tiếng cửa gỗ mở ra.

Tiếng bước chân vụn vặt dần dần đến gần, áo trắng bạch hài hắc mâu (con ngươi màu đen), một người nam nhân trong trẻo nhưng lạnh lùng sạch sẽ.

Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

[Chương 2] Vô Căn Công Lược

Vô Căn Công Lược


♦ Chương 2 ♦


.


.


.: oOo :.


.


Bạch Cẩm là một người như thế nào, Thánh Thượng thưởng cho y từ tuấn nam đến mỹ nữ, lại như thế nào nhất nhất toàn bộ đều biến mất không có tin tức, những lời đồn này tin rằng không cần y nói, Bảo công tử cũng rất nhanh sẽ biết được.

Thư phòng, cửa sổ màn che kín, một tia ánh sáng cũng không.

Bạch Cẩm đang lúc ngồi ở ghế dài, chậm rãi đánh bóng đá lửa, xong xuôi đốt trên trang giấy.

Trang giấy ố vàng, rất nhanh liền mãnh liệt bốc cháy, đốt tới cuối cùng cũng chỉ thừa tại ở giữa giấy một chữ, "Vô" .

Bạch Cẩm mặt lạnh, từ từ xem chữ này cháy trụi, ngọn lửa tiếp tục lan xuống, đốt trên ngón tay y.

Không phải không đau.

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

[Chương 1] Vô Căn Công Lược

Vô Căn Công Lược


♦ Chương 1 ♦


.


Truyện ko phân chương, chúng ta tự phân....


.


.: oOo :.


.


Ánh trăng thật sự tròn, người trước mắt này tròng mắt cũng tròn như vậy. Đây là điều Nguyễn Bảo Ngọc sau khi tỉnh lại cảm thấy được. Phần khác hắn một mực không thể nhớ ra. Trầm mặc một lúc lâu sau, hắn nói một câu kinh điển của tất cả những kẻ mất trí “Ta là ai?”

Người nọ hiện tại đứng trước mặt hắn không buồn nói chuyện, lại chỉ chỉ vào cái bảng đeo phía trước ngực. Hắn cúi đầu xuống nhìn thấy chính mình đeo một khối bài tử, trên đó rõ ràng đề ba câu:

-Ta gọi là Nguyễn Bảo Ngọc.

-Ta có rất nhiều tiền.

-Hộ tống ta về ‘Nguyễn Phủ’ đường Phủ Tiền phần thưởng mười hai lượng bạc.

Vậy ra hắn gọi là Nguyễn Bảo Ngọc, nhà còn có rất nhiều tiền.

Bảo công tử lập tức “Nga~” lên một tiếng rồi ngẩng đầu nói “Bây giờ ngươi có thể hộ tống ta trở về a.”

Người nọ không nói lời nào, vươn tay chỉ chỉ trước ngực hắn quét qua năm chữ “Nguyễn Phủ đường Phủ Tiền’. Ý này là muốn hắn tự về.

Bảo công tử lập tức “Nga~” thêm một tiếng, theo chiều gió run lên một phát, nhẹ giọng hỏi “Vậy xin hỏi phố Phủ Tiền là nơi nào?”

Người nọ đứng dậy rốt cuộc cũng lên tiếng “Chính là hướng nam không xa.” Nói xong y liền đẩy vạt áo ra sau chuẩn bị rời đi.

Bảo công tử vẫn là quá chậm. Trước “Nga~”, sau lại tiếp tục ngơ ngẩn, chờ người nọ đi xa tám bước lúc này mới lại nói một câu “Vậy xin hỏi hướng nam là hướng nào?”

Người nọ vẫn không ngừng bước đi, đồng thời đưa ra một ngón tay, lần này Nguyễn Bảo Ngọc rõ ràng thấy khổ sở, vốn là ngón trỏ, mà so với người bình thường lại dài hơn, y thẳng tay chỉ chính là hướng nam.

Lúc này Bảo công tử không “Nga~” nữa, bởi vì người kia đã đi quá xa rồi. Cho nên đưa tay cuộn thành cái loa, hướng về phía người nọ hô to “Này!”