Hiển thị các bài đăng có nhãn Chiêu Nghiêu Chàng Phiến. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chiêu Nghiêu Chàng Phiến. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013

[Chương 18] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến



1640351238510435



Chương 18


Đi đến đỉnh núi,cây cối dần dần thưa thớt một chút,đường hẹp quanh co vẫn ở phía trước mà kéo dài.Hiên Viên Chiêu Nghiêu thầm nghĩ rằng nơi này vô cùng có khả năng là nơi người ở Kinh Đào xuống lấy nước.Theo con đường nhỏ đi về phía trước,quả nhiên nhìn thấy những thứ quen mắt.


Cốc Thiên Thiên lại thúc giục nói:”Hiện tại có thể buông tay đi?”


“Không vội.”


Hiên Viên Chiêu Nghiêu phun ra hai chữ,liền không hề mở miệng.


May mà,hắn không đưa Cốc Thiên Thiên vào trong phòng để xấu mặt với mọi người,mà trực tiếp đi cầu treo bằng dây cáp.Sắc trời bắt đầu tối,hắn dự đoán Cốc Thiên Thiên không dám lại tác quái,như cũ đưa hắn kẹp lấy,mũi chân nhún nhẹ vài cái đã thấy xuất hiện tại nơi đối diện.


Thứ Bảy, 8 tháng 6, 2013

[Chương 17] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương 17






Có lẽ có ngươi comt thì ta mới chăm edit a,buồn quá đi…  =((

“Xem ra,vẫn là đối với ngươi rất dung tung.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu cười lạnh,khóe miệng hiện lên một chút thản nhiên,cả thân nhảy ra túm Cốc Thiên Thiên.

Cốc Thiên Thiên hừ nhẹ một tiếng,chân trái móc trên dây xích,chân phải đứng vững bên trên,cùng chân trái cách ra một khoảng cách ổn định cân bằng trọng tâm,thừa dịp trong nháy mắt cân bằng này hướng Hiên Viên Chiêu Nghiêu xuất ra một chưởng cực mạnh,cả người lung lay sắp đổ,mắt thấy chốc nữa thôi là ngã xuống.

Trên bờ mọi người chỉ cảm thấy trong lòng run sợ,lại thấy Hiên Viên Chiêu Nghiêu lạnh lùng câu thần,chuyển thân sang một bên,dễ dàng né tránh công kích,lập tức hai tay giang rộng,rồi mang Cốc Thiên Thiên ôm lấy.Cốc Thiên Thiên bị một lực đẩy cường đại va chạm mạnh,hai chân lập tức rời khỏi dây xích.Hai người rốt cuộc vẫn cùng nhau từ trên dây xích ngã nhanh xuống phía dưới.

Mọi người ở hai bên bờ sông thấy một màn nguy hiểm như thế,không khỏi đồng thời phát ra một tiếng thét kinh hãi,vang khắp vách đá.

“Hiên Viên.”Hình Bàn kinh hãi.

“Ngươi.”Cốc Thiên Thiên bị Hiên Viên Chiêu Nghiêu ôm lấy cực nhanh,hai người mặt đối mặt dán lại với nhau.

[Chương 16] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương 16






 

Bóng trắng cứ lên xuống,rất nhanh liền đình chỉ hoạt động,thuận lợi rơi trên mặt đất.

 

Cốc Thiên Thiên cả người chột dạ,tuy hai chân đã chạm đất,nhưng hai tay vẫn bám trên lưng Hiên Viên Chiêu Nghiêu,cả người mềm nhũn tựa trên người hắn,trên đâu,những sợi tóc bị thác nước dính ướt hạ thấp xuống,dừng lại trên khuôn mặt.

 

Hiên Viên Chiêu Nghiêu đứng vững hai chân,liền mang hắn vứt trên mặt đất,nhìn lại bộ dáng hắn nói:”Thật sự sợ hãi như vậy?”

 

Cốc Thiên Thiên hít sâu một hơi,đứng dậy,ra vẻ bình tĩnh:”Có cái gì phải sợ?Nếu như thật sự ta ngã chết,chết đuối,cũng có đại danh Hiên Viên công tử lừng lẫy chôn cùng.”

[Chương 15] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương 15




 


dài quá,gấp đôi các chương trước ý T^T

Ba ngày sau,hai người ba con ngựa tới Kinh Đào sơn.

Hình Bàn sửa sang lại vạt áo,liên tục thở dài:”Nếu như hình tượng là một quý công tử cao nhã của ta bởi vậy mà bị phá xấu,tội của ngươi quá lớn.”

“Là ngươi tự chuốc lấy.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu nháy nháy mi mắt,có chút vô tình nói:”Ta nguyên bản tính toán cùng ngươi phân công việc ra để làm.”

Hình Bàn mắt lé nhìn hắn:”Ngươi nghĩ rằng ta sẽ mắc mưu?Khó nhìn thấy ngươi bị người khác như vậy trêu chọc,ta đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội như thế.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu hừ nhẹ một tiếng.

[Chương 14] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương 14




Cốc Thiên Thiên mắt sắc chú ý tới:”Là hắn?Coi như ta chưa có hỏi đi.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu đảo mắt liếc hắn một cái,chậm rì rì nói:”Đi gọi tiểu nhị mau mang đồ ăn lên.”

Cốc Thiên Thiên khóe miệng nhếch lên,đứng dậy rời đi.Vừa ly khai khỏi phạm vi tầm mắt của Hiên Viên Chiêu Nghiêu và Hình Bàn,Cốc Thiên Thiên giảo hoạt cười,nhẹ nhảy lên lầu hai,lẻn vào phòng hắn cùng Hiên Viên Chiêu Nghiêu lấy đi túi đồ của mình,từ cửa sổ nhảy ra,lực đi cũng không yếu,trong ánh nắng buổi chiều,vội vàng lao về hướng xa xa phía trước.

Thẳng đến khi tới chỗ ngã rẽ,hắn mới dừng lại thở một hơi.Ngửa mặt đi tới chỗ năm sáu người đang đứng,bộ dáng vội vàng.

[Chương 13] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương 13




Xuất phát bất quá được một lát,Cốc Thiên Thiên ghìm ngựa đứng lại.

“Làm cái gì?”Hiên Viên Chiêu Nghiêu quay lại hỏi.

“Ta muốn đi giải quyết.”Cốc Thiên Thiên nói.

Hình Bàn liếc mắt một cái xem rõ tâm tư Cốc Thiên Thiên,mừng rỡ xem kịch.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu hướng vào trong rừng ý bảo:”Xin cứ tự nhiên.Nếu ngươi tự tin khinh công nhanh quá ta,thì cứ thử đào tẩu xem.”

Cốc Thiên Thiên cố ý nói:”Ta không phải lần trước từ trong tay ngươi mà đào tẩu được?”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu dõi theo hắn không nói.

Hình bàn ngạc nhiên nói:”Hiên Viên,thật sự có chuyện này?”

[Chương 12] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương 12




Hai con ngựa mang hai màu sắc khác nhau,một con màu trắng,một con màu nâu.Con bạch mã trắng tinh như tuyết,xinh đệp đến cực điểm,hai đôi mắt to trong suốt lấp lánh.Ngồi trên nó lầ một nam tử tuấn mĩ bất phàm,mày kiếm mắt sáng,hết thảy đều cho thấy sự cao ngạo,áo khoác màu trắng theo gió bay lên,như giương đôi cánh tuyệt đẹp.Mặt khác da con ngựa bóng loáng toả sáng,được chải chuốt chỉnh tề ngay ngắn.Dây cương được làm rất tốt tạo ra từ nguyên liệu thuần chất,nó như một chuỗi ngọc toả sáng như trân châu còn được bọc bằng kim tuyến,yên ngựa bóng loáng như mới.Xa hoa mà ko tục khí khoe khoang.

Vũ Tử Kinh cũng hiếu kì mà xem vài lần,sau đó liền thu hồi ánh mắt.Hắn ngồi xuống bên cạnh Cốc Thiên Thiên,liếc mắt xem một cái rồi luồn tay vào ống tay áo,từ trong đó lấy ra một lọ thuốc bôi:”Tiểu huynh đệ,thương thế của ngươi trước tiên nên bôi một ít thuốc mới được.”

Cốc Thiên Thiên vội vàng cúi đầu,nhẹ giọng nói:”Không cần đâu,đa tạ.”

[Chương 11] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương 11




“Tiểu nhị,đến đây.”

Cốc Thiên Thiên còn chưa tới cửa tửu lầu,liền cao giọng gọi người tới.

Từ bên trong tửu lầu ngay lập tức xuất hiện một tên tiểu nhị trong có vẻ thông minh nhanh nhẹn.

“Chăm sóc nó cho nó thật tốt,tiểu gia ta sẽ có thưởng.”

Đưa dây cương cho tiểu nhị,Cốc Thiên Thiên đi vào tửu lầu,còn chưa ngồi xuống,đã nghe thấy bên cạnh có ba tên giang hồ trông không tốt đẹp gì cao giọng bàn tán.

“Ai,các ngươi có thấy chuyện này không?Lâm Hoài Thượng,người có đôi bàn tay cực *khéo léo* đã chết!”

[Chương 10] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương 10




Cốc Thiên Thiên ngồi tại cửa Hạo Miểu cung chờ tới mấy ngày,cuối cùng cũng nhìn thấy Đinh Ngạo đi ra khỏi cửa,lập tức tiến tới dây dưa.

“Đinh quản sự.”

“Lại là ngươi.”Đinh Ngạo nhíu mày.

“Tại hạ thật sự rất có thành ý bái cung chủ của quý cung làm sư phụ.”Cốc Thiên Thiên thành khẩn nói.

Đinh Ngạo quyết đoán lắc đầu:”Đều không phải do ta cố ý làm khó dễ ngươi,so với ngươi ta càng hiểu rõ cung chủ của chúng ta.Nếu như tiểu huynh đệ thật sự muốn học võ,không nên lúc này ở đây lãng phí thời gian,mà nên sớm rời đi tìm danh sư khác.”

Nói xong,hắn đã xoay người rời đi.

Cốc Thiên Thiên không khỏi lẩm bẩm:”Chẳng lẽ đây là số phận…”

[Chương 9] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương 9




“Đi ra”

Cốc Thiên Thiên đột nhiên nghe thấy âm thanh quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu,khó có thể tin ngẩng đầu lên nhìn.Hiên Viên Chiêu Nghiêu lấy chiếc khăn màu trắng để che mặt,lặng yên không một tiếng động ngồi xổm ở đầu tường.

“Ngươi,ngươi…”Cốc Thiên Thiên đưa tay lên chỉ vào hắn,nói không nên lời.

“Nơi nguy hiểm nhất không nhất định là nơi an toàn nhất.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu thản nhiên nói.

Cốc Thiên Thiên thấy hắn lấy khăn che mặt,nghĩ nhất định hắn cũng không dám gặp người của Hạo Miểu cung,đôi mắt vừa chuyển,kế ở đầy trong bụng:”Ta cảnh cáo ngươi,ngươi tốt nhất không nên tiến lại gần.Ta đây thế nhưng cũng là khách quý của Hạo Miểu cung,nếu ngươi dám đến,ta liền la to!”

[Chương 8] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương 8




Cốc Thiên Thiên bị ném mạnh ra ngoài cửa sau,nhất thời không thể tưởng tượng được,mờ mịt nhìn cảnh vật bốn phía xung quanh,cảm giác cô độc cùng bất lực nảy lên trong lòng. Đứng yên tại chỗ một lát,rồi cuối cùng cũng phải bất đắc dĩ rời đi.Nhưng hắn vẫn chưa rời khỏi Trúc Châu,mà ở tạm trong thành,vẫn đang chưa buông tha cái ý định muốn cung chủ Hạo Miểu cung thu hắn làm đệ tử.

Hắn không thể nào không biết chính mình bị Đinh Ngạo cảnh giác,không còn có cơ hộ đi vào lần thứ hai.Khi đi thẳng tiếp hắn phát hiện Hạo Mểu đã bố trí sẵn bốn hộ vệ canh ở cửa sau,cuối cùng hắn cũng ý thức được rằng Đinh Ngạo trong lòng đã phong bị,không khỏi rủa thầm vài câu.

“Là ngươi.”

Cốc Thiên Thiên đột nhiên quay đầu,nhìn thấy Hiên Viên Chiêu Nghiêu ở đằng sau cách xa vài bước,vẻ mặt vui mừng,đứng khoanh tay. Áo choàng màu bạc phong lưu như trước.

“Là ngươi” Cốc Thiên Thiên cố ý học cách nói chuyên của hắn.

[Chương 7] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương 7




Cốc Thiên Thiên ở thành hỏi thăm một ngày,ngược lại tìm được không ít tin tức của Hạo Miểu cung,nhưng giá trị không nhiều.Đi đến trước một ngôi nhà gọi là Thiên Nhưỡng cư tửu lầu,sờ sờ thấy đói bụng,liền đi vào.

“Khách quan đến đây,muốn ăn những gì ạ?”Lập tức tiểu nhị ân cần ra đón tiếp.

Cốc Thiên Thiên lấy ra từ trong túi hai ba đồng bạc vụn:”Gọi cho ta hai món gì đó cũng được,tiểu nhị ca,ta hỏi muốn hỏi ngươi chút sự việc.”

Trên mặt tiểu nhị đôi môi tươi cười,một bên cầm lấy bạc,một bên nói:”Khách quan,ngài cứ việc hỏi.”

“Nghe nói phụ cận nơi này có một tòa Hạo Miểu cung rất lợi hại phải không?”

[Chương 6] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương 6




Cốc Thiên Thiên dự tuyển thất bại,không muốn lưu lại Tiến Châu,tính toán đi Trúc Châu.

Ngọc Triển ở xa nhìn thấy vị thiếu niên kia,thầm than rồi nhanh chân tới về phía đó.Ngày đó tuyển người,vị thiếu niên này lưu lại cho hắn ấn tượng khắc sau vô cùng.

“Tiểu huynh đệ.”

Cốc Thiên Thiên có chút đăm chiêu nên hồn nhiên chưa nghe thấy,kẽ kéo day cương,cho ngựa đi thong thả.

“Tiểu huynh đệ.”Ngọc Triển Phong ầm thầm lắc đầu,đi mau vài bước đem ngựa ngăn lại,vui mừng cười.

“Ngươi muốn làm cái gì?”Cốc Thiên Thiên mặt không chút thay đổi theo dõi hắn.

Ngọc Triển Phong cười nói:”Tiểu huynh đệ đúng là quý nhân hay quên sự việc,lần trước tuyển người,chúng ta có gặp qua.”

“Ân…Để huynh chê cười,tại hạ không nhớ rõ.”Cốc Thiên Thiên vừa khách khí vừa mới lạ cười.

“Không còn cách nào khác.”Ngọc Triển Phong vô tình cười,”Không biết tiểu huynh đệ đây đang tính toán đi đến nơi nào rồi nhỉ?”

“Ra ngoài thành đi bộ một vòng.”Cốc Thiên Thiên nói.

Ngọc Triển Phong nhìn về phía hắn,trên lưng có mang theo gói hành lý nặng,ngạc nhiên nói:”Mang theo hành lý đi bộ?”

Cốc Thiên Thiên trên mặt một nửa phần xấu hổ cũng không có,khóe môi nhếch lên:”Đúng vậy,thuận tiện đi xem hôm nay ăn ngủ nghỉ ngơi ở nơi nào.Vị huynh đệ này nói chuyện thật thú vị,chắc không đến mức để ăn ngủ ở bên ngoài chứ,hay là nhường ta hành lý nặng mà cho ý tiền ở nhà trọ đi?”

[Chương 5] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương 5




Hiên Viên Chiêu Nghiêu ánh mắt trầm lắng.Năm trước hắn quả thật từng tại bên kia ven Tây hồ ngẫu nhiên cùng một nữ tử quen biết,mà có một đoạn thề hẹn nhân duyên.Nữ tử danh tính dĩ nhiên quên,nhưng cũng không phải nàng này.

“Nghiêu ca,vì sao gạt ta?”Nước mắt trong mắt Thủy Tâm Nhu tràn ra,nước mắt trong suốt một giọt lại một giọt theo nhau chảy xuống,một lát lệ đã rơi đầy mặt,hai mắt dưng dưng,như gió thổi qua hàng liễu,cơ khổ vô cùng,khiến người ta thương tiếc.

Nguyễn Khung ba người thương hoa tiếc ngọc tình cảm nổi lên,hận không thể tiến lên mà ôm ấp dỗ dành nàng,quay đầu xem Hiên  Viên Chiêu Nghiêu,lại vẫn là vẻ mặt đạm mạc.

“Nếu ngươi không từng hứa hẹn thú ta làm vợ,lúc trước như thế nào cùng ngươi gắn bó?Nếu ngươi không từng hứa hẹn thú ta làm vợ,Tâm Nhu này cần gì ngàn dặm xa xôi mà đến,tự rước tới nhục…”Thủy Tâm Nhu tiếng nói như khóc như tố cáo,cơ hồ khóc không thành tiếng.

[Chương 4] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương 4




Ngày đầu tiên hải tuyển kết thúc,Hiên Viên Chiêu Nghiêu từ chối ở lại dùng bữa cơm do Nguyễn Khung mời,phẩy tay một cái,nội tâm vang lên tiếng gọi,bát đại hộ vệ rất nhanh hiện thân,vây quanh một thứ nhìn quen mắt chính là kiệu ngồi.Mọi người xung quanh không hẹn mà cùng lùi ra xa,nhượng ra một lối đi nhỏ.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu không nhanh không chậm đứng lên,đối với Nguyễn Khung cùng hai người kia gật đầu,liền cất bước mà đi,vạt áo choàng màu lam du dương tung bay,lưu lại một trận gió tươi mát.

Kiệu ngồi dừng lại,bát đại hộ vệ cùng hô:”Cung nghiêng Hiên chủ.”,tứ nữ tiến lên,trong đó một người đi lên trước,ôn nhu mà thẹn thùng,vươn cánh tay trắng nõn ra vén tấm màn che trước kiệu;còn các thị nữ khác một người nâng lên áo choàng rủ xuống đất của Hiên Viên Chiêu Nghiêu,còn lại rất tự giác đi đến bên cạnh người Hiên Viên Chiêu Nghiêu,đầu tiên là khoanh tay mà đứng,ở Hiên Viên Chiêu Nghiêu vươn cánh tay phải ý bảo đến,lập tức phóng thân thể uyển chuyển mềm mại chủ động tựa vào lòng hắn,tuỳ ý cánh tay Hiên Viên Chiêu Ngiêu ôm ấp,bế nàng cùng lên kiệu.Lập tức,kiệu ngồi được vững vàng nâng lên,cùng với tiếng động uyển chuyển,càng lúc càng xa.

[Chương 3] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương 3




Sau đó mấy ngày,Cốc Thiên Thiên vẫn chưa “khởi công”,mỗi ngày đều đi đến giữa rừng hoa đào luyện võ,lại không nhìn thấy phía trước chính là nam tử lần trước gặp mặt.Như thế cho đến ngày Kinh cung phái tuyển người.Trong thành Tiến Châu,người tụ tập ngày càng nhiều,tuỳ ý có thế thấy người ta tấp nập.Trong đó đại đa số là người đi dự thi hy vọng được Kinh cung phái lựa chọn,cũng không thiếu người của các môn phái khác mượn cơ hội tìm hiểu tình báo.Mênh mông rầm rộ,như là ngày hội.

Cốc Thiên Thiên nghe lỏm được không ít tin tức.Kinh cung phái lần này mời không ít những danh khí rất trẻ tuổi tài tuấn làm phán quan,ý muốn mượn cơ hội này cùng các môn phái khác hảo hảo trao đổi.Kinh cung phái tuyển môn đồ,cơ hồ trở thành việc võ lâm trọng đại.Trưởng môn Kinh cung phái Nguyễn Kinh Thiên giữ kín danh tiếng càng là đề tài mọi người liên tiếp đề cập.

Ngày hôm đó,Cốc Thiên Thiên thức dậy thật sớm,đâu vào đấy rửa mặt mặc quần áo xong,trong góc phòng lấy ra một cái hộp.Mở nắp ra,trong đó là một bức hoạ vẽ một vị mỹ nữ tử có dung mạo khiến ai cũng có hứng thú dáng người lung linh,màu da cam sắc la quần,bên môi mang cười,đôi mắt như mùa thu,mị hoặc động lòng người.

[Chương 2] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương 2




“Đát đát đát…”

Tuy là mùa xuân,ánh mặt trời vẫn đang thật sự chiếu rọi.Cốc Thiên Thiên mấy ngày liên tục ở lại trong rừng ăn ngủ,hôm nay mặt trời đã lặn nhưng hiện tại vẫn phải chạy vì không tìm thấy chỗ nghỉ chân.Nhìn thấy xa xa một cái cây cổ thụ cành lá che phủ xum xuê,trên mặt lộ ra một tia vui sướng,phóng ngựa chạy đi,nhảy vào bên trong bóng cây ấm ấp.

Đến trước mặt,hắn mới phát hiện dưới bóng cây còn có mặt hai người khác.Hai nam tử cao ngất,bên cạnh người có bảo kiếm đặt ở trên mặt cỏ chắc hẳn thân phận họ là…Người giang hồ.

Hai người kia sớm đã nghe thấy tiếng vó ngựa,hướng Cốc Thiên Thiên đi đến cảnh giác thoáng nhìn qua,không thay đổi sắc mặt liếc nhìn một cái,lại không dấu vết thu hồi ánh mắt.

[Chương 1] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến



~ Văn Án - Tổng Hợp ~


1640351238510435

Chương 1




Nhất loạt nước sông vào mùa xuân, róc rách uốn lượn khắp nơi một loạt liễu rủ theo gió đung đưa, phiến lá xanh biếc màu lục, nhìn về nơi xa tựa như nhìn mây xanh. Dưới bóng cây, một dòng người men theo bờ sông tới chỗ đường phố nơi sâu nhất. Tiểu tử lưu manh liên tiếp hò hét, thét to; tiếng hét bay tới mọi người xung quanh, nối liền không dứt.Xung quanh có đại tiểu thư phía xa thản nhiên đi qua che miệng cười nhẹ,thỉnh thoảng lại đưa tay lên đánh ít phấn;bên ven đường cũng có những giang hồ hiệp khách mang kiếm ở trong bao,sóng vai trò chuyện;những con ngựa kéo xe đạp vào những tảng đá phát ra tiếng tháp tháp nghe vui tai;hài nhi vui vẻ lô đùa từ xa chạy tới;còn có tửu lầu của tiểu nhị nhiệt tình đón khách lữ hành đi qua.Thương Châu không thẹn là một trong những thành trấn phồn hoa nhất nước.