Chiêu Nghiêu Chàng Phiến
♥
~ Văn Án - Tổng Hợp ~
Chương 13
♦
Xuất phát bất quá được một lát,Cốc Thiên Thiên ghìm ngựa đứng lại.
“Làm cái gì?”Hiên Viên Chiêu Nghiêu quay lại hỏi.
“Ta muốn đi giải quyết.”Cốc Thiên Thiên nói.
Hình Bàn liếc mắt một cái xem rõ tâm tư Cốc Thiên Thiên,mừng rỡ xem kịch.
Hiên Viên Chiêu Nghiêu hướng vào trong rừng ý bảo:”Xin cứ tự nhiên.Nếu ngươi tự tin khinh công nhanh quá ta,thì cứ thử đào tẩu xem.”
Cốc Thiên Thiên cố ý nói:”Ta không phải lần trước từ trong tay ngươi mà đào tẩu được?”
Hiên Viên Chiêu Nghiêu dõi theo hắn không nói.
Hình bàn ngạc nhiên nói:”Hiên Viên,thật sự có chuyện này?”
Hiên Viên Chiêu Nghiêu không đáp,nhìn về phía Cốc Thiên Thiên,bình tĩnh tự nhiên:”Ngươi cứ thử xem,hôm nay có hay không có thể đào tẩu.”
Cốc Thiên Thiên trong lòng biết hiện tại không phải lúc thích hợp cùng hắn chơi đùa,ra vẻ chân thành:”Vì sao phải trốn?Một đường có hai vị cao thủ đi theo,ta cầu còn không được đâu.”
Nói xong,hắn liền nghênh ngang đi vào bên cạnh rừng cây,một lát sau từ trong rừng đi ra,ba người tiếp tục chạy đi.Nào ngờ,chưa được hai nén nhang Cốc Thiên Thiên lại dừng lại.
“Vừa đi giải quyết?”Hiên Viên Chiêu Nghiêu tỏ ra thái độ bất mãn. (qt nó khác nhưng đại khái là như thế =_=’’)
“Ha ha,Hiên Viên công tử thật sự là người tốt am hiểu ý người.”Cốc Thiên Thiên xin lỗi cười rồi lại chạy vào rừng cây.
Hình Bàn cười nói”Tiểu quỷ này ngược lại thật sự rất thú vị.Ngươi gặp qua hắn khi nào vậy?”
Hiên Viên Chiêu Nghiêu dường như không có nghe được.Hắn tự nhiên sẽ không đem việc chính mình bị Cốc Thiên Thiên trả thù nói ra.
Hình Bàn vẻ mặt hứng thú,càng cảm thấy lần này kéo Hiên Viên Chiêu Nghiêu xuất môn quả là một quyết định anh minh.Hai người ở trên ngựa đợi hồi lâu,Cốc Thiên Thiên vẫn chưa đi ra.
Hình Bàn chọn mi nói:”Tiểu quỷ kia không phải là trộm đi rồi?”
Hiên Viên Chiêu Nghiêu trầm giọng nói:”Cốc Thiên Thiên,ngươi không phải muốn ta đích thân ta vào trong kéo ngươi đi chứ?”
“Giục cái gì mà giục,ngươi nếu không đợi kịp,có thể đi trước.”Cốc Thiên Thiên chậm quá đi ra,che miệng ngáp một cái,một bộ mặt vẫn còn ngái ngủ.
Hắn có phải vừa ở trong rừng cây ngủ một giấc đi,không nên nha?Hình Bàn nhìn về phía Hiên Viên Chiêu Nghiêu.
Hiên Viên Chiêu Nghiêu cũng không tức giận,bỗng nhiên lập tức chuyển mình,tay trái bắt lấy dây cương đỏ thẫm,tay phải hướng phía sau Cốc Thiên Thiên ôm lấy,lập tức hai người cùng ở trên lưng bạch ngựa.
“Ngươi làm gì?”Cốc Thiên Thiên kinh hãi,lập tức giãy dụa.
Hiên Viên Chiêu Nghiêu điểm huyệt hắn,an ủi nói:”Không cần lo lắng,ta chỉ sợ ngươi đi lâu như vậy bụng trống rỗng toàn thân vô lực,nếu không may sắp tới mà ngã xuống ngựa thì tới đây ai làm tiểu tư cho ta?”
Cốc Thiên Thiên mềm nhũn trong lòng hắn,đáy lòng đối với hắn càng phát ra phẫn hận,hai mắt cơ hồ sắp phun lửa.Nhưng hắn rất nhanh điều chỉnh tâm lí,cười nói:”Đa tạ hảo ý của Hiên Viên công tử.”
“Đi.”Hiên Viên Chiêu nói ra một chữ,giơ roi đi xa.
Hình Bàn khẽ cười một tiếng,gắt gao đuổi kịp.
Lúc sau trên đường,Cốc Thiên Thiên lại không tìm được cơ hội tác quái.Thời gian trôi qua,ba ngươi tới một tiểu thành,tại một nhà khách sạn sạch sẽ tìm nơi ngủ trọ.Hiên Viên Chiêu Nghiêu chỉ định thuê hai gian phòng.
“Tiểu tư có thể ngủ luôn ở ngoài cửa gian phòng của ta.”
Hình Bàn hướng Hiên Viên Chiêu Nghiêu gửi đi một ánh mắt.Như vậy có phải hay không có phút quá đáng?Vẫn là mùa xuân,ban đêm khí xuân se lạnh.
Hiên Viên Chiêu Nghiêu bất vi sở động. (ko chút phản ứng)
Cốc Thiên Thiên dường như không có việc gì nói:”Mặc cho Hiên Viên công tử quyết định.”
Lập tức,không đợi Hiên Viên Chiêu Nghiêu phân phó,liền gọi tiểu nhị mang trà nóng lên,trước mặt Hiên Viên Chiêu Nghiêu đổ một ly,nặng nề mà đặt trước mặt hắn,nước trà cơ hồ vung ra.Tiếp đó lại trước mặt Hình Bàn đổ một ly,lại nhẹ nhàng ôn nhu đặt xuống.
Hình Bàn cười khẽ,cầm lấy chén trà nhỏ lên,rơi vào đồng tiền trên mặt bàn một ít nước trong suốt.
“Hiên Viên công tử,còn cái khác phân phó sao?”Cốc Thiên Thiên tất cung tất kính nói.
Hiên Viên Chiêu Nghiêu kì dị liếc hắn:”Tạm thời không có.”
Thế này Cốc Thiên Thiên mới rốt cho chính mình một cốc trà nóng,ở bên cạnh ngồi xuống.
Cốc Thiên Thiên đối với Hình Bàn chấp tay xong,rồi mới nói:”Hình lâu chủ,thường nghe nói ngươi trong thiên hạ nói người không có thứ gì là không biết,hôm nay có thể quen biết,thật sự là vinh hạnh của ta.Ta nghĩ có một vấn đề thỉnh giáo với ngươi,chẳng biết có được hay không?Đương nhiên,ta sẽ trả tiền!”
Hình Bàn cười nói:”Có gì không thể?Ngươi và ta nếu quen biết,cũng là duyên phận,ngươi có thể tùy tiện hỏi ta mọi vấn đề.”
“Đa tạ.”Cốc Thiên Thiên đại hỉ:”Từ nhỏ tới nay,tập võ vẫn là mơ ước tha thiết của ta,chỉ là thiên phú không cao…”
“Là không có thiên phú.”Hiên Viên Chiêu Ngiêu nói.
Cốc Thiên Thiên nói:”Ta chỉ học mỗi khinh công,nửa chiêu thức cũng không có.Cho nên,ta nghĩ thỉnh giáo ngươi,nếu ta muốn tập võ,bái ai làm vi sư (thầy=sư phụ) thì có hi vọng?”
Hiên Viên Chiêu Nghiêu liếc mắt một cái,trong lòng có chút tư vị không hài lòng.Việc này,cũng không phải chỉ một mình Hình Bàn mới biết được.Huống chi,hắn với Hình Bàn hai người giống nhau,tiểu quỷ này rõ ràng phải đối với hắn càng kính trọng mới đúng chứ. ( Ảnh ấy đã bắt đầu biết ghen đây mà! hehe)
Hình Bàn nói:”Nếu Thiên Thiên quả thực thiên phú không cao như lời nói,lời nói muốn bái sư,không thể chỉ có tài năng mà còn cần tiểu xảo nữa. (ách,không hiểu,dịch thế cho nó có chút hợp lý vs đoạn sau)
“Xin chỉ giáo cho.”Cốc Thiên Thiên lập tức truy vấn.
Hiên Viên Chiêu Nghiêu nói chen vô:”Cái này là nói tới vấn đề thứ hai.”
Cốc Thiên Thiên đưa tay hướng vào trong túi,tìm ra ngân phiếu.
Hình Bàn xua tay cười nói:”Vô phương.Người võ nghệ cao cường,không nhất định phải có khả năng truyền thụ.Thế này,ý tứ của ta là,Thiên Thiên có thể tìm một vi sư có kĩ năng cao để trị đúng bệnh hốt thuốc,hỗ trợ ngươi học tốt hơn.
Cốc Thiên Thiên có chút đăm chiêu:”Nguyên lai là như vậy.Vậy Hình lâu chủ xem thử,người trong giang hồ ai có khả năng làm được điểm này?”
Hình Bàn trầm ngâm nói:”Để ta xem,toàn võ lâm,chỉ sợ chỉ có ba người.”
Hiên Viên Chiêu nghiêu bỗng nhiên câu thần.
Cốc Thiên Thiên yên lặng nghĩ:Cốc Thiên Thiên,tư chất của người khiến ngươi gặp nhiều khó khăn quá.
“Ba ngươi nào?”
Hình Bàn chậm rãi nói:”Người thứ nhất,là cung chủ Hạo Miểu cung.”
Trên mặt Cốc Thiên Thiên né tránh vài phần sắc mặt vui mừng,bất quá,lướt qua giây lát.Đi bái sư ở Hạo Miểu cung chính là ý tưởng hiển nhiên lúc đầu của chính hắn,chỉ tiếc là cầu kiến không được qua cổng.
Hình Bàn cảm thán nói:”Cung chủ Hảo Miểu cung mười bốn tuổi liền thừa kế Hạo Miểu cung,nguyên nhân cũng tại hắn,mười bốn tuổi liền đánh bại cao thủ trong cung sở.Tuổi còn nhỏ,mà đã có trình độ này,bởi vậy có thể thấy được,hắn đối với võ nghệ tuệ căn cao.Chỉ tiếc,muốn gặp hắn,không phải chuyện dễ dàng gì.”
Cốc Thiên Thiên hương Hiên Viên Chiêu Nghiêu trừng mắt liếc mắt một cái.Nếu không phải người này làm cho mình chột dạ,xong xuôi làm tốt việc sau cùng,hắn hoàn toàn có thể lại đi Trúc Châu.
Hiên Viên Chiêu Nghiêu nhìn như không thấy,tiếp tục câu chuyện nói:”Người thứ hai,Đương chúc quái hiệp.”
“Không sai.”
“Quái hiệp ấy là người phương nào?”Cốc Thiên Thiên nhìn về phía Hình Bàn hỏi.”
Hiên Viên Chiêu Nghiêu khẽ liếc mắt nhìn Cốc Thiên Thiên một cái,nói:”Rót trà.”
Cốc Thiên Thiên còn chưa nhìn hắn,nâng lên ấm trà giúp hắn rót vào chén.
Hình Bàn thầm cảm thấy hai người này thú vị,nói:”Quái hiệp ấy nay đã được sáu chục tuổi,là một lão nhân cực kì cổ quái.Võ nghệ phi phàm thì không cần phải nói,hắn thu ba người đồ đệ,lúc trước bọn họ căn bản căn nguyên không tốt lắm.Nhưng nay,ba vị đồ đệ của hắn không chỗ nào không phải cao thủ võ lâm.”
Cốc Thiên Thiên sắc mặt kích động:”Ở đâu ta có thể tìm hắn?”
Hình Bàn lắc đầu nói:”Ngươi này sở dĩ được gọi là “quái hiệp”,không chỉ vì hắn có tính tình cổ quái,còn bởi vì hành tung của hắn mơ hồ không rõ.Có lẽ hắn mãi mãi không xuất hiện,cũng có thể ngày mai hắn xuất hiện trước mặt ngươi.”
Cốc Thiên Thiên không khỏi thất vọng,tiện đà nói:”Vậy người thứ ba là ai?”
Hình Bàn mỉm cười hướng Hiên Viên Chiêu Nghiêu liếc mắt một cái.Hiên Viên Chiêu Nghiêu được coi là người võ học kì tài,đối với điểm này,việc này trong chốn giang hồ rất nhiều lão tiền bối cũng cam lòng rơi vào thế hạ phong.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét