Hiển thị các bài đăng có nhãn Thập Đại Khốc Hình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thập Đại Khốc Hình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 15 tháng 7, 2015

[Đam Mỹ] Thập Đại Khốc Hình - Chương 1






coverTác giả: Tiểu Chu 123
coverNguồn: Vườn Độc Thoại
coverSố chương: Hơi dài
coverEdit: Ám Trần Di Tán
coverTình trạng: Đang lết



4
Nghiêm Tiểu Chu hồi mới đi làm quan =]]



Đây là truyện thuộc thể loại ngược luyến tàn tâm nha các thanh niên, cơ mà ta nghĩ nhà này chắc lết được đấy =]] dân tình ngược dữ dội không mà :v....Bộ này ta edit đang dang dỡ đã lâu, hiện tại hứng lên beta trở lại, thấy mình ngày trước edit quả là... đọc kinh thiệt chứ. =3=

Lúc này Beta vì thế quyết định update trở lại. Trong bản update còn tặng kèm theo ảnh cosplay cực sinh của Hiểu Hiểu...

Chắc ai đó sẽ thích :v....


Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2013

Thập đại khốc hình - Đệ lục chương

Thập đại khốc hình – 十大酷刑


~ Văn Án - Tổng Hợp ~




Đệ Lục Chương


-----------------------------------------------------------------------------

Hồi lâu sau, hắn mới chậm rãi đi vào trong phòng, gặp Tiểu Chu một thân cuộn mình ở trên giường, người kia sinh ra vốn  đơn bạc, tứ chi cuộn tròn lại, càng phát ra càng giống cái tiểu hài tử.

Nghiêm an cổ họng một trận nghẹn ngào, mãnh bổ nhào đến trước giường ôm lấy chân hắn nói: "Thiếu gia, quan này chúng ta cũng không làm nữa, hay là hồi hương gieo hạt đi, cũng không cần phải chịu đựng điểu khí hết lần này đến lần khác của hắn!"

Tiểu Chu trầm tĩnh hồi lâu, mới yếu ớt mở miệng nói: "Từ thiên hạ, đến vương thổ, ngươi thật muốn chạy trốn đi nơi nào?"

Nghiêm an giận dữ nói: "Đi mãi đến chốn nào hắn tìm không được!"

Tiểu Chu thản nhiên nói: "Nhân lúc không có hắn, liền có người khác, ta thế nào lại khổ thân xá cận cầu viễn (bỏ gần lấy xa) đây."

Nghiêm an toàn thân chấn động, bỗng nhiên đứng lên. Tiểu Chu cũng chậm rãi ngồi xuống, bắt lấy kiện áo dài khoác lên trên người. Nghiêm an phịch một tiếng quỳ xuống đất: "Thiếu gia, ngươi lẽ nào nghi ta có nhị tâm ————"

Tiểu Chu nhẹ giọng cắt ngang lời hắn nói: "Lòng của ngươi, ta có thể nào lại không biết, trên đời này người tối (tuyệt đối) thân cận với ta, duy cũng chỉ có ngươi, chính là hắn đối với ngươi đã nổi lên sát niệm, mấy ngày nay mọi chuyện trăm triệu lần đều phải cẩn thận, chớ để cho ta gặp phải mầm tai vạ đến."

Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2013

Thập đại khốc hình - Đệ ngũ chương

Thập đại khốc hình – 十大酷刑


~ Văn Án - Tổng Hợp ~




Đệ Ngũ Chương


-----------------------------------------------------------------------------

Tiểu Chu xưa nay thể chất yếu đuối, trên chân bị phỏng phải khoảng hơn một tháng mới có chuyển biến tốt. Chu Viêm Minh phái Phúc Hỉ đưa tiên dược tới chữa. Chỉ là Nghiêm An thấy bực, lại tìm cơ hội tự ý ném toàn bộ ra ngoài cửa sổ.

Tiểu Chu thản nhiên nhìn thoáng qua, cũng không so đo.

Nghiêm An mười hai tuổi tự bán mình tới Nghiêm phủ, cùng Tiểu Chu chính là chủ tớ, nhưng nhiều năm qua trằn trọc trắc trở, bởi trong đó còn có chút tình phân, sớm là một lời khó có thể lý giải.

Là thị hầu thân cận bên cạnh Tiểu Chu, Nghiêm An cũng là lo lắng, sợ bọn gia đinh ăn nói tay chân vụng về, hầu hạ không được chu đáo, nhưng cũng đem toàn bộ việc vặt vãnh của quý phủ buông xuôi, toàn tâm toàn ý ở bên cạnh người kia. Tiểu Chu đi đứng bất lợi, như đi xí cũng phải phải hắn ôm đi. Nghiêm An lại kính hắn như một vị thần, nào dám có nửa phần dâm loạn chi tâm.

Lại nói một ngày, đầu bếp chưng cháo tổ yến đường phèn, Nghiêm An biết Tiểu Chu xưa nay chán ghét đồ ngọt, liền bưng chung trà ôn nhu trông chừng hắn, một ngụm lại một ngụm uy hắn ăn.

Tiểu Chu chau mày lại, hắn vốn là tính tình cực cô lãnh với gia nhân, nhưng lại cùng Nghiêm An quen biết đã lâu, vô thức liền bày ra vài phần kiều thái (nhõng nhẽo =]]z). Nghiêm an biết tính tình của hắn, cũng không dám cười, chính là cố nhẫn nại, một mặt lại ra sức chiêu dụ.

Giữa lúc hai người đang lôi thôi qua lại, tiểu gia nhân liền tiến vào bẩm báo, nói là có khách nhân xông vào giữa đường đang tiến đến đây.

Thứ Hai, 1 tháng 7, 2013

Thập đại khốc hình - Đệ tứ chương

Thập đại khốc hình – 十大酷刑


~ Văn Án - Tổng Hợp ~




Đệ Tứ Chương


-----------------------------------------------------------------------------

Chỉ còn một mình Tiểu Chu chậm rãi bước ra cửa hướng thẳng phía tây, liền có một tiểu thái giám mi thanh mục tú ngăn hắn lại nói: “Nghiêm đại nhân, Hoàng Thượng thỉnh ngài quay trở lại a.”

Này cho dù là người hầu thân cận có thế lực, đều không cảm thấy được hắn cùng Hoàng Thượng có gút mắt gì đó không ổn. Cũng chỉ biết Hoàng Thượng đang đợi hắn, đúng là ngay cả thị tẩm cung nữ cũng không bằng, như vậy tự nhiên ngôn từ liền hiện ra ý xem thường.

Tiểu Chu thản nhiên nói: "Công công, lòng ta cảm thấy không tốt, không nghĩ muốn đi đâu."

Tiểu thái giám mi dựng thẳng lên nói: "Ngươi hảo tử thật lớn mật, dám kháng chỉ sao?"

"Công công thật lớn giọng." Tiểu Chu ủ tay trong tụ áo nói "Mặt ngươi không biết xấu hổ, liền không muốn để cho Hoàng Thượng lưu vài phần sao? Ở ngay ngoài cửa tây gây hồ nháo, lại thành ra cái bộ dáng gì đây.”

Tiểu thái giám kia ngây người ngẩn ngơ, dù sao ở bên người hoàng thượng cũng không phải quá ngu ngốc, coi như có chút thông minh, bụp một tiếng quỳ xuống đất, liền tự tát vào miệng mấy cái, liên thanh nói: "Đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, nô tài là cẩu, mắt cẩu thấy người cũng thấp, đại nhân ngài có thể nào cùng nô tài so đo?"

Tiểu Chu thùy (khóe) mi mắt cũng không nhìn hắn, nói: "Công công sao làm như vậy, ý muốn của Hoàng Thượng, chúng ta thân là thần tử, lại dám làm trái sao? Còn muốn phiền công công dẫn đường."

Tiểu thái giám kia đương không bị mấy cái tát, trong lòng ủy khuất cực độ, lại không dám cãi lời. Ngoan ngoãn đứng dậy đi ở phía trước, xuyên qua  ngự hoa viên, dừng cước bộ lại trước hành lang thiên điện ở đông viện nói: "Nghiêm đại nhân thỉnh."

Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013

Thập đại khốc hình - Đệ tam chương

Thập đại khốc hình – 十大酷刑


~ Văn Án - Tổng Hợp ~




Đệ Tam Chương


-----------------------------------------------------------------------------

Tuyết đọng mãi cho đến ba ngày sau, mới bị ánh nắng hút tan dần. Mặt đất khó khăn lắm mới lộ ra được bản sắc, bỏ đi lớp xốp ẩm ướt, lại giống như tấm thảm cao cấp Ba Tư tiến cống.

Ngự hoa viên hoa mai đại trổ, sau một trận đại tuyết, không hiểu mai kia đã khai hoa mãn thụ lúc nào, chúng thần đều nói: Đây chính là điềm lành hiện ra. Những từ a du nịnh nọt không dứt bên tai. Chu Viêm Minh từ trước đến nay không tin dù chỉ là một câu, nhưng vì trấn an lòng người, đã ở trong ngự  hoa viên mở rượu yến (tiệc rượu), cũng để chúc cho năm sau mưa thuận gió hoà.

Nói theo lẽ Tiểu Chu bất quá là tạm giữ chức hình bộ chính là một kẻ nhàn rỗi, cũng không có tư cách đứng hàng tịch trung. Nhưng hắn thuở nhỏ tài danh lan xa, mười một tuổi liền được xưng đệ nhất tài tử Tô Châu, mười lăm tuổi được đương kim Thánh Thượng thân điểm Thám Hoa, thời thiếu niên thực làm rất nhiều câu thơ, đến nay còn đang được sĩ tử trung quảng lưu truyền. Liền có người kia lắm lưỡi lắm lời nói: "Đã ngắm hoa, sao không gọi Thám Hoa đến thú cho vui."

Cố tình ép Chu Viêm Minh, cũng là cái người cực kỳ nghĩa hiệp. Lúc trước cùng Nghiêm Tiểu Chu đồng liệt tam giáp là Phó Vãn Đăng cùng Cảnh Loan Từ, hiện giờ đều đã là đương triều nhất phẩm quan lớn, chỉ có Nghiêm Tiểu Chu từ nhân phẩm đến kiểm hạnh cay nghiệt mà lần lượt bị giáng chức. Chu Viêm Minh liền muốn nhìn một chút hắn xưa và nay bình tĩnh trong sáng nhưng lại là một con người lạnh lùng kia có phải hay không bởi vậy mà lại sinh ra một tia quẫn ý (làm chuyện dại).

Lại nói ngày này thời điểm buổi trưa, ánh nắng ấm áp, ngay cả gió cũng không thấy một tia. Trong ngự hoa viên bày biện hai mưới cái bàn lớn, phân biệt vương gia cùng quan viên. Chỉ có Nghiêm Tiểu Chu ngồi một mình ở phía cuối, triều phục màu lục, chỉ cần bạc thấm thoát, lại có vài phần kê đàn hạc rất có ý tứ hàm xúc.

Chu Viêm Minh thực không yên lòng, sớm nghe gọi Ngô hoàng vạn tuế, một mặt nhìn trộm xem thần sắc Tiểu Chu, trên mặt hắn cũng không có cái gì gọi là thần sắc, chính là một mặt bình thản, thật là phản ảnh lên một câu trên phố thường lưu truyền gọi ‘li tục tiểu thuyết lý’*, này là câu một tên to con thô tục dùng để mắng chửi người —— cái chốn đạm mạc đến chim cũng chẳng muốn đẻ trứng, rất mất mặt.

(*Câu chuyện về một người lánh xa thế tục)

Chu Viêm Minh âm thầm cười lạnh một tiếng, thầm nghĩ người này thật thực là huênh hoang, nếu nói hắn hoàn toàn không đố không hận tâm không bóp méo, vô luận như thế nào Chu Viêm Minh cũng không thể tin.

N/t tác giả: Mười đại khổ hình có lẽ lại viết tiếp, vì vậy về sau viết văn lúc đêm khuya, cũng không ảnh hưởng đến tiến độ hành văn bình thường, hơn nữa, ta thích viết nam nhân biến thái xinh đẹp (=))))) ), trầm lạc rất là bình thường , không hợp khẩu vị của ta. ( kia cũng kêu là bình thường, đánh. . . )

Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2013

Thập đại khốc hình - Đệ nhị chương

Thập đại khốc hình – 十大酷刑


~ Văn Án - Tổng Hợp ~




Đệ Nhị Chương


-----------------------------------------------------------------------------

Một loại lực hấp dẫn cổ quái, mà ngay cả dục vọng cũng như là bị xuyên tạc, đặt hắn ở trên giường làm những chuyện như vậy tình thực cũng như là hướng đến một cái thân chết, ngày thường không dám đối với phi tử hậu cung dùng đủ loại cách như đã dụng trên người hắn. Nhưng như thế nào cũng không nghĩ ra được chính là, hắn - một người như vậy lại sợ đau đến cực điểm.

Chính là đau cũng không chịu thốt ra một tiếng, cắn chặt môi lại, này giống như là ngậm hờn, lại giống như ẩn nhẫn, con ngươi sâu đen như ngọc lưu ly bừng tỉnh, cùng ánh mắt lạnh lùng kia khác nhau một trời một vực.

Hắn càng quật cường Chu Viêm Minh lại càng không chịu buông tha hắn, đau tới cực điểm rồi hắn sẽ khóc, nhưng cũng không giống như người bình thường gào khóc thật lớn, ngẫu nhiên gặp tận mặt hắn mới biết được, hai gò má tựa như ngọc nghiên kia không ngờ lại tràn đầy lệ thủy.

Chu Viêm Minh liền sai người thấp đèn dầu lên, một mặt gần như hung ác dụng hình phạt hắn, một mặt lại có chút tốt hơn chính là nhìn hắn đôi mắt mở to đồng thời rơi lệ, chỉ có lúc sau Chu Viêm Minh đối hắn ôn nhu hơn một ít, hắn liền nhớ rất rõ, hắn thích nhìn người này khóc, nhưng không phải một trận liền khóc, nhất định là phải đúng thời cơ mới có bộ dáng khóc hảo tốt, người này khóc đến tâm hoa cũng được thư thái, chính sự cần truy cứu cũng vong đi hết tám chín mười phần. (ý là ẽm gây đại họa xong, bị anh công thảy lên giường đàn áp – bị áp này ẽm khóc, anh công nhìn quên hết chính sự => hết trách tội ẽm…. này……. này…….)

Thứ Năm, 4 tháng 4, 2013

[Đam Mỹ] Thập Đại Khốc Hình [Bản Preview - Đệ tam chương]

Vâng, đây không phải là đầy đủ, chỉ là vài đoạn mình đọc qua QT thấy bựa cho nên edit lại rồi sẳn share luôn. Ai có ý định muốn xem Thập đại khốc hình, muốn xem, nhưng lại sợ hãi không dám xem, thì cứ sơ sơ vài khúc này a.... Dĩ nhiên là ta edit có cái cớ của ta... nó bựa nên ta edit thế thôi...

Trích thập đại khốc hình ––––––––––––––– Đệ Tam Chương ––––––––– Này là sự biến thái khủng khiếp em Tiểu Chu =]]z


Chuyện là ngày nọ, tai ngự hoa viên ở hoàng cung đột nhiên hoa mai trổ. Này là vừa trải qua trận bão tuyết rất lớn, thật không biết mai đã khai hoa lúc nào. Đây quả là chuyện lạ. Nên các vị quan đều cho đây là điềm lành mà hết lòng ca tụng. Chu Viêm Minh thì một chữ cũng không có tin, nhưng để trấn an lòng người, ngày nọ tại ngự hoa viên bày bố tiệc rượu.

Nghiêm Tiểu Chu này cũng chỉ là quan ngũ phẩm, tạm giữ chức hình bộ làm gì có được đặc ân tham dự tiệc rượu. Nhưng hắn thuở nhỏ tài danh lan xa, mười một tuổi liền được xưng đệ nhất tài từ Tô Châu (ô ô), mười lăm tuổi được đương kim Thánh Thượng thân điểm thám hoa lang, thuở thiếu niên làm rất nhiều câu thơ, đến nay còn đang được sĩ tử từ trung đến quảng lưu truyền. Liền co người kia lắm lưỡi lắm lời nói: “Đã ngắm hoa, thì sao không gọi thám hoa lang đến chung vui.”

Bởi vậy mà Tiểu Chu cũng được cho gọi đến dự tiệc. Người này cùng với Nghiêm Tiểu Chu ngày xưa đậu cùng một bản với Phó Vãn Đăng và Cảnh Loan Từ, nay đều đã là nhất phẩm quan lớn. Chỉ có mỗi Nghiêm Tiểu Chu vì nhân phẩm quá kém mà lần lượt bị giáng xuống.

Lúc dự tiệc, Nghiêm Tiểu Chu cũng là một mình ngồi ở dưới cùng, mặt bình thản, không có chút thần sắc.

Lúc này các vị quan viên cao hứng làm thơ đối ẩm, lại bắt đầu từ Chu Viêm Húc. Hắn vốn là từ nhỏ không chịu đọc sách nên thành ra văn chương không được bao nhiêu. Lại đối ra thành trò cười.

Sau một hồi đối đáp Hầu gia Giang Thượng Cầm liền nhớ đến Tiểu Chu nói

"Sớm nghe nói về Nghiêm đại nhân thiếu niên thành danh, tài văn chương phi phàm, như thế nào tới trước mặt hoàng thượng rồi lại không xuất khẩu thành chương."

Trời sinh Nghiêm Tiểu Chu này, tính như thu thủy (nước mùa thu), trầm tĩnh tự chế, như thế nào lại nhầm người này châm ngòi, lại thản nhiên lên tiếng nói:

“Theo như lời Hầu gia nói thì đó đã là chuyện xưa nhiều năm về trước, hiện giờ ty chức chuyên chú về công vụ, trong lúc này lại không còn lòng dạ nào vu thi từ ca múa nữa.”

Thập đại khốc hình - Đệ nhất chương

Thập đại khốc hình – 十大酷刑


~ Văn Án - Tổng Hợp ~




Đệ Nhất Chương


-----------------------------------------------------------------------------

“Kỳ thật, mọi chuyện cũng không cần phải khó khăn như vậy.”

Tiểu Chu nói xong chậm rãi bỏ tay xuống, tay hắn rất đẹp, đầu ngón tay màu hồng đỏ, da vẻ thật trắng, giống như hương lan tỏa giữa đêm khuya.

"Ý của Nghiêm đại nhân là ——" Phó Vãn Đăng nữa thân mình bị che khuất dưới bàn, mặt không chút huyết sắc nhìn hắn, người kia giữa hai hàng mi mắt có một điểm khỏa hồng chí (điểm màu hồng – chu sa) thấp thoáng lay động, ẩn bên trong vẻ quyến rũ che dấu vài phần sát khí.

Tiểu Chu khóe môi nhấp nháy, rõ ràng là hiểu rõ sự tình, muốn nói lại thôi. Phó Vãn Đăng biết rõ là hắn khó xử, liền một tay chỉ lên trời nói: "Việc này là chuyện cơ mật, nếu như để cho người thứ ba biết được, đầu lưỡi của ta liền để cho ngươi lấy đi."

Tiểu Chu thản nhiên nói: "Dù là ai cũng vậy, chính là ta thật không biết phải giao phó cho Thánh Thượng như thế nào mới tốt.”

Phó Vãn Đăng nở nụ cười: "Ngươi không nói, ta không nói, Thánh Thượng mặc dù mắt có thể thông thiên, nhưng hắn làm sao có thể hiểu rõ được?"

Tiểu Chu nhìn lại hành động chính mình một lúc lâu sau mới nói: "Ta nói như vậy rõ ràng là —— muốn tha cho hắn một con đường sống."

Phó Vãn Đăng hạ thấp giọng nói: "Tâm địa Nghiêm đại nhân từ khi nào lại biến thành Bồ Tát như vậy, ngươi còn thương hại hắn, sao lại không thương hại ta?"

Tiểu Chu trầm tĩnh hồi lâu, đầu ngón tay bỗng nhiên đặt tại điểm màu ửng đỏ trên bàn bát tiên thượng: "Lột da không thấy máu, rồi lại còn có chuyện gì khó xử!"

Phó Vãn Đăng đôi mi thoáng giãn ra nói: "Thỉnh Nghiêm đại nhân chỉ giáo."

Tiểu Chu âm sắc trong trẻo nhưng lạnh lùng, không mang theo nửa phần trần tục khí lại có phần êm tai nói: "Dùng nước đá trấn đoản đao, ở trên đỉnh đầu của người này, một đạo đao khai bốn lỗ lớn, đổ thủy ngân vào, thủy ngân ở giữa đem máu đông lại, này tự nhiên đem da thịt chia lìa, phần dưới người đang đau nhức, phần trên thân thể theo vết đao dùng lực lóc ra, như này rõ ràng là một khối thịt luộc trần trụi, đừng nói là máu, mà ngay cả nước mắt, cũng làm cho hắn tiết không ra được một giọt."

Phó Vãn Đăng nhịn không được hơi hơi rùng mình một cái, lại nhìn Nghiêm Tiểu Chu vẻ mặt cùng bộ dáng vẫn rất là vân đạm phong khinh (hời hợt), chính là khỏa hồng chí giữa đôi mi kia càng phát ra tiên diễm ướt át . Hắn nở nụ cười lớn một tiếng nói: "Đại nhân quả nhiên là hảo thủ đoạn, thực làm cho Phó mỗ bội phục."