Thập đại khốc hình – 十大酷刑
†
Đệ Tam Chương
-----------------------------------------------------------------------------
Tuyết đọng mãi cho đến ba ngày sau, mới bị ánh nắng hút tan dần. Mặt đất khó khăn lắm mới lộ ra được bản sắc, bỏ đi lớp xốp ẩm ướt, lại giống như tấm thảm cao cấp Ba Tư tiến cống.
Ngự hoa viên hoa mai đại trổ, sau một trận đại tuyết, không hiểu mai kia đã khai hoa mãn thụ lúc nào, chúng thần đều nói: Đây chính là điềm lành hiện ra. Những từ a du nịnh nọt không dứt bên tai. Chu Viêm Minh từ trước đến nay không tin dù chỉ là một câu, nhưng vì trấn an lòng người, đã ở trong ngự hoa viên mở rượu yến (tiệc rượu), cũng để chúc cho năm sau mưa thuận gió hoà.
Nói theo lẽ Tiểu Chu bất quá là tạm giữ chức hình bộ chính là một kẻ nhàn rỗi, cũng không có tư cách đứng hàng tịch trung. Nhưng hắn thuở nhỏ tài danh lan xa, mười một tuổi liền được xưng đệ nhất tài tử Tô Châu, mười lăm tuổi được đương kim Thánh Thượng thân điểm Thám Hoa, thời thiếu niên thực làm rất nhiều câu thơ, đến nay còn đang được sĩ tử trung quảng lưu truyền. Liền có người kia lắm lưỡi lắm lời nói: "Đã ngắm hoa, sao không gọi Thám Hoa đến thú cho vui."
Cố tình ép Chu Viêm Minh, cũng là cái người cực kỳ nghĩa hiệp. Lúc trước cùng Nghiêm Tiểu Chu đồng liệt tam giáp là Phó Vãn Đăng cùng Cảnh Loan Từ, hiện giờ đều đã là đương triều nhất phẩm quan lớn, chỉ có Nghiêm Tiểu Chu từ nhân phẩm đến kiểm hạnh cay nghiệt mà lần lượt bị giáng chức. Chu Viêm Minh liền muốn nhìn một chút hắn xưa và nay bình tĩnh trong sáng nhưng lại là một con người lạnh lùng kia có phải hay không bởi vậy mà lại sinh ra một tia quẫn ý (làm chuyện dại).
Lại nói ngày này thời điểm buổi trưa, ánh nắng ấm áp, ngay cả gió cũng không thấy một tia. Trong ngự hoa viên bày biện hai mưới cái bàn lớn, phân biệt vương gia cùng quan viên. Chỉ có Nghiêm Tiểu Chu ngồi một mình ở phía cuối, triều phục màu lục, chỉ cần bạc thấm thoát, lại có vài phần kê đàn hạc rất có ý tứ hàm xúc.
Chu Viêm Minh thực không yên lòng, sớm nghe gọi Ngô hoàng vạn tuế, một mặt nhìn trộm xem thần sắc Tiểu Chu, trên mặt hắn cũng không có cái gì gọi là thần sắc, chính là một mặt bình thản, thật là phản ảnh lên một câu trên phố thường lưu truyền gọi ‘li tục tiểu thuyết lý’*, này là câu một tên to con thô tục dùng để mắng chửi người —— cái chốn đạm mạc đến chim cũng chẳng muốn đẻ trứng, rất mất mặt.
(*Câu chuyện về một người lánh xa thế tục)
Chu Viêm Minh âm thầm cười lạnh một tiếng, thầm nghĩ người này thật thực là huênh hoang, nếu nói hắn hoàn toàn không đố không hận tâm không bóp méo, vô luận như thế nào Chu Viêm Minh cũng không thể tin.
N/t tác giả: Mười đại khổ hình có lẽ lại viết tiếp, vì vậy về sau viết văn lúc đêm khuya, cũng không ảnh hưởng đến tiến độ hành văn bình thường, hơn nữa, ta thích viết nam nhân biến thái xinh đẹp (=))))) ), trầm lạc rất là bình thường , không hợp khẩu vị của ta. ( kia cũng kêu là bình thường, đánh. . . )