Hiển thị các bài đăng có nhãn Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 17 tháng 7, 2014

[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa - 30

Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa


~ Phiên Ngoại ~


------- Chương 30 --------



 

=]]] tới rồi chương thảm nhất trong các chương =]]

Dã man độ dài kinh khủng =.="

Chương này mong các nàng bỏ qua cho những đoạn () bình luận của ta... ức chế quá đó mà =]]

.

.

.

Thời điểm tỉnh lại, trời đã sáng trưng.

Vương Liên Hoa tuy rằng không có chút ý định rời khỏi cánh tay Thẩm Lãng, nhưng vẫn như cũ thực lý trực khí tráng chất vấn y: "Vì sao không xuất môn sớm đi?" (lý trực khí tráng: lẽ thẳng khí hùng)

Thẩm Lãng nhẹ giọng nói: "Ngươi không phải dễ gì mới ngủ được, ngủ nhiều một chút cũng không sao."

Vương Liên Hoa nhắm mắt nói: "Vậy cũng tốt, để ta ngủ thêm chút nữa, ngươi hảo đi trước đi."

Lúc nói lời này, vẫn tiếp tục nằm ịch không nhúc nhích.

Thẩm Lãng nói: "Hôm nay đường xá không xa lắm, không bao lâu liền có thể đến Võ Lăng. Ngươi chung quy không ngốc đến nổi tình nguyện ở lâu trong chốn thôn dã này đi."

Vương Liên Hoa hít sâu một hơi, kết quả hít vào trong lòng một khối xám khí, chán ghét nhíu nhíu mày, vốn còn muốn đến giường cao chăn ấm ở trong thành Võ Lăng trước mà chờ y, cũng đành phải miễn cưỡng rời khỏi giường.

Chính là thời điểm lên xe, Vương công tử lại có ý kiến.

"Lam Lam, ngươi qua xe của Từ Thường Tú đi."

Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014

[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa - 29

Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa


~ Phiên Ngoại ~


------- Chương 29 --------



  Nghĩ đến cảnh Thẩm Lãng muốn phát hỏa không chỗ phát mà mặt tối lại, tâm tình Vương Liên Hoa cũng tốt đến sắp lên tiên. Để hảo hảo kỷ niệm một lần kinh ngạc hiếm có vì Thẩm Lãng, Vương Liên Hoa quyết định uống rượu chúc mừng một phen. Rượu Tam Lăng Quy xà tuy rằng tên không phong nhã lắm, nhưng đã đến đây rồi, đặc sản nổi tiếng của nơi này tất nhiên là phải nếm thử. Vương Liên Hoa phấn khởi uống liền mấy chung, còn gọi tiểu nhị cho thêm rượu, tiểu nhị sắc mặt có vẻ như muốn từ chối nói: "Công tử, theo ta thấy, ngươi hôm nay uống đã nhiều rồi, hay là để mai uống tiếp đi." Vương Liên Hoa tưởng tiểu nhị sợ mình say rồi mà bắt hắn hầu hạ, liền cười nói: "Công tử nhà ngươi tửu lượng thật sự tốt, không cần lo lắng." Tiểu nhị ấp a ấp úng nói: "Công tử là khách nhân từ bên ngoài tới, nên không biết lợi hại của rượu Quy xà ở đây, rượu này làm cho khí huyết lưu thông, cường thân kiện thể...... uống nhiều chỉ sợ......" Vương Liên Hoa trừng mắt nói: "Đã tốt như vậy, vì sao không thể uống nhiều? Mau mang lên đây đi." Tiểu nhị rụt đầu, lại đem một bình lên, nói: "Công tử, ngươi......" Thấy bộ dáng Vương Liên Hoa, đúng là khuyên không nổi nữa.

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa - 28

Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa


~ Phiên Ngoại ~


------- Chương 28 --------



Lần trước thời điểm bị người ta điểm huyệt là khi nào?

Chuyện này, thật sự là quá xưa khiến người ta nhớ không ra.

Nhưng mặc kệ thế nào, hảo hán không chấp nhất chuyện trước mắt, vẫn là điều đầu tiên Vương công tử tín nhiệm.

Vì thế hắn liền vô cùng phối hợp mà bày ra bộ dáng vừa ngoan lại biết nghe lời, khuôn mặt tươi cười cởi mở. Vu Hành Vân trông thấy nhịn không được tán thưởng nói: "Vương công tử, sắc mặt ngươi thay đổi so với lật sách còn nhanh hơn."

Vương Liên Hoa thực ân cần nói: "Nếu ngươi hy vọng nhìn thấy ở ta một chút biểu tình bi phẫn, ta nhất định cũng sẽ cố gắng thỏa mãn ngươi."

Thứ Ba, 25 tháng 2, 2014

[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa - 27 (H)

Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa


~ Phiên Ngoại ~


------- Chương 27 --------


Hạ




Hết chương 27 @@!

...




Nhưng cảm thấy an ủi chính là, Vương Liên Hoa cũng không ở trên giường Vu Hành Vân.

Mặc dù cách giường không phải đặc biệt xa. (=]])

Cũng không có biện pháp, ai bảo khách phòng to như vậy, khoảng cách giữa cái bàn cùng giường chung quy xa thế nào được.

Vu Hành Vân nhìn hắn có phần mê đắm, nói: "Ngươi rốt cuộc trúng phải cổ gì? Sao phải vội vả tìm đoạn tình hoa? Bất quá kỳ thật ngươi có đoạn tình hoa cũng vô dụng, nếu ta nhớ không lầm, trong bí tịch kia cũng không có viết cách dùng đoạn tình hoa như thế nào. Mà cách dùng, trên đời này có lẽ chỉ một mình ta biết."

Vương Liên Hoa thở dài một hơi, nói: "Ta chỉ e là như vậy, cho nên lúc ở đại hội ngoạn vật, ta đã không phát ám khí độc huyết phong hầu. Bằng không ngươi chết ta làm sao bây giờ?"

Vu Hành Vân nghe xong rất đắc ý, nói: "Ngươi cuối cùng cũng nói được một câu xuôi tai vô cùng." Hắn cư nhiên to gan lớn mật mà đưa tay vuốt ve tay Vương Liên Hoa đang đặt ở trên bàn kia.

Bàn tay thật là động lòng người.

Ngón tay trắng tinh tế mà thon dài, đường nét linh hoạt mà giãn ra. Móng tay gọn gang phi thường xinh đẹp, màu sắc tựa như trân châu óng ánh. Chính là cái màu xanh nhạt, tinh tế mạch lạc, không nổi lên, cũng rất rõ nét, khiến cho đôi tay này có một loại đường nét mẫn cảm tao nhã.

Lúc này nếu có chút mảnh hoa rơi xuống, đôi tay này có lẽ giống như nước mùa xuân, lẳng lặng trôi nổi, duyên dáng gợn sóng.

Trừ phi là người mù, mới có thể không nghĩ sờ một chút.

Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014

[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa - 27 (T)

Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa


~ Phiên Ngoại ~


------- Chương 27 --------


Thượng




Vốn là ko có thương - hạ.... tại dài quá.... ta edit ko hết.... trước phần đầu nhá @@!


Cho ta cm đi, sớm có phần sau :))

...


Hà Hướng đi rất nhanh, cũng rất cấp bách, hoàn toàn trông giống như một kẻ muốn lập công để lấy phần thưởng.

Nhưng nhà của bọn hắn thật sự là có chút xa, đi đã lâu mà vẫn chưa đến được nơi.

Người nghèo luôn ở nơi xa chợ, gần núi rừng. Hướng ngoài thành đi, cũng không phải chuyện gì kỳ quái.

Tới một chỗ nông gia tiểu viện, cuối cùng dừng bước, vẻ mặt hắn khi vào cửa cũng hoàn toàn giống như một kẻ sau một chặng đường dài về đến nhà thả lỏng mà mừng rỡ.

Hà Hướng lấy hơi gọi vài tiếng: "A học, A học!" Không có tiếng đáp lại.

Thấy vậy Thẩm Lãng liền đẩy cửa đi vào, cười nói: "Ca ca, ta đã trở về."

Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2013

[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa - 26

Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa


~ Phiên Ngoại ~


------- Chương 26 --------



 

Lúc Vương công tử thực ngoan, đều thường là lúc trên giường, vì vậy lúc nghe lời so với lúc không nghe lời tốt hơn nhiều.

Nhưng tính ra, bị Thẩm Lãng nắm rõ thói quen cũng rất không tốt, khó tránh khỏi ngay lúc tâm tình vốn rất tốt lại bị đại hiệp bắt nghe giáo huấn. Nghe xong chung quy lại có điểm phiền lòng, chính xác là không muốn nghe lại không thể trốn, cho nên Vương công tử bình thường đều đem mặt úp xuống gối giấu đi, giống như nghe mà không nghe, đúng lúc lại nói quanh co vài tiếng, xem như là ứng phó cho qua.

Chính là đại hiệp hôm nay rất không hài lòng loại thành ý này của Vương công tử, một mực đem thân hắn lôi lại, bắt đầu có nề nếp thuyết giáo.

"Hiện giờ Vu Hành Vân cùng Lâm gia mẫu tử liên thủ, một là chúng ta càng khó xuống tay, hai là phải bảo hộ hai người nhu nhược Từ công tử cùng Tiểu Lê cô nương, cho nên ngươi nhớ rõ sau này không thể một mình hành sự."

Vương Liên Hoa ngáp dài, lười biếng nói: "Những lời này theo ngươi nói từ lúc xuất môn đến hiện tại, tổng phải có đến hai trăm lần rồi đi."

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013

[Đam Mỹ] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa - 67 [Hoàn]

Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa


------- Chương 67 --------







Chết.

Từ huyền nhai (vực thẳm) như vậy lăn xuống, làm sao còn mệnh?

Vương Liên Hoa sao có thể không chết!

Chỉ có thể cùng tử, không thể cùng sinh.

Ngày đó lúc trong địa cung, chính mình nói lời này, lúc này nghĩ đến, dường như là nhất ngữ thành sấm! (lời tiên tri)

Thẩm Lãng mờ mịt nhìn một mảnh thâm cốc trước mắt, Liên Hoa Liên Hoa, nếu biết như thế, ta việc gì phải vùng vẫy! Ngươi đúng, ta vốn nên chết ở trong tay ngươi, như vậy mới là viên mãn của cả ta cùng ngươi.

Nếu như vậy, ngươi rốt cục có thể không tháo ràng buộc cho ta, mà ta, cũng rốt cục có thể không cần quên ngươi.

[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa - 10

Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa


~ Phiên Ngoại ~


------- Chương 10 --------



Vương Liên Hoa nằm mơ.

Hắn mơ thấy ba nữ nhân, ba nữ nhân chính là sinh mệnh quan trọng nhất của  hắn.

Một là mẫu thân hắn, một là tỷ tỷ hắn, một là nữ nhân hắn thích nhất.

Các nàng nhìn qua phi thường trẻ tuổi, xem cũng phi thường tốt, hơn nữa đều đối hắn rất tốt, thực ấm áp, nhưng cũng là chưa từng đi vượt quá.

Vương Liên Hoa thiếu chút nữa sẽ cảm động.

Nhưng chính là vẻ mặt bên trong các nàng, tựa hồ đều có chút u oán, có một chút không cam lòng, có một chút muốn nói nhưng lại thôi.

Vì thế hắn liền hỏi các nàng: "Các ngươi đối với ta tốt như vậy, chính là muốn ta làm cái gì?"

Các nàng liền dùng ngữ khí đau khổ đối hắn cầu xin: "Nói vậy, đem Thẩm Lãng cho ta."

Thẩm Lãng.

Nga, đều hướng đến, Thẩm Lãng.

[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa - 12

Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa


~ Phiên Ngoại ~


------- Chương 12 --------



Nghe nói, chỉ cần lần lượt nói xong những lời kia, người này liền sẽ bị khuất phục.

Theo như trong lời nói của phu nhân, từ trước tới nay chưa từng chưa chính xác.

Nhưng nhìn người trước mắt này lại không phải như vậy. Mới vừa rồi vẻ mặt của hắn là kinh nghi, hiện tại lại là càng kinh ngạc.

Hắn hỏi nàng: "Chẳng lẽ ngươi không biết ta là ai?"

Tiểu Lê thấp giọng đáp: "Ngươi nói, nói ngươi gọi là Vương Liên Hoa."

Vương Liên Hoa tiếp tục ngạc nhiên hỏi: "Chẳng lẽ ngươi không biết Vương Liên Hoa là ai?"

Tiểu Lê cảm thấy thực mờ mịt, nói: "Chẳng lẽ Vương Liên Hoa không phải là ngươi?"

Vương Liên Hoa đột nhiên cảm thấy được có điểm dở khóc dở cười.

"Nếu ngươi biết ta là Vương Liên Hoa, ngươi hẳn là biết ta có cả ngàn loại biện pháp, làm cho một người tuy rằng lông tóc không bị tổn thương, nhưng lại sống không bằng chết." Hắn thản nhiên, dùng một loại ngữ khí hoàn toàn không phải uy hiếp, chính là phân trần sự thật nói, "Hơn nữa lời thề này cũng không phải là bảo hộ ngươi, bởi vậy ngươi hiện tại có thể chết."

[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa - 05

Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa


~ Phiên Ngoại ~


------- Chương 05 --------



Lâm Kính Hoa nhà tại Thanh Tam môn.

Ngõ bên trong sãnh đường, dọc theo tảng đá đi vào, cuối cùng đó là Lâm trạch. Tường trắng đại ngói được bao bọc bởi một cái vườn nhỏ, trong vườn chính là một tòa tiểu lâu thanh tú. Lâm Hồng Liên mỗi lần đến thăm nữ nhi, đối nàng tình nguyện ở lại trong này nhiều năm tổng cảm thấy có chút kinh ngạc, thậm chí còn có chút bất mãn.

"Cái chốn lãnh đạm tĩnh lặng này, không phải là chỗ một nữ nhi tuổi còn trẻ nên ở." Quả thực trông giống như cái chốn quả phụ ở, Lâm Hồng Liên nghĩ vậy, nhưng vẫn không nói ra.

[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa - 03

Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa


~ Phiên Ngoại ~


------- Chương 03 --------



Sáng hôm sau, Vương đại công tử theo thường lệ nướng trên giường.

Nguyên bản Thẩm Lãng vốn dậy sớm chút, không ngờ Vương công tử thực đúng lý hợp tình mà đè nặng cánh tay y ngủ ngon say, vì thế y vốn thực thanh tỉnh mà đành phải mở to mắt nhìn trần nhà ước chừng cả hơn nữa canh giờ, Vương công tử lúc này mới nhẹ nhàng động đậy, tựa hồ thực thỏa mãn khẽ thở dài một tiếng, mở mắt.

"Thẩm Lãng, cánh tay ngươi cứng quá." Vương công tử cư nhiên còn đưa ra ý kiến bắt bẻ.

Thẩm Lãng nghĩ muốn động động cánh tay, nhưng làm sao còn có tri giác, chỉ phải cười khổ nói: "Vương công tử đêm qua ngủ có ngon giấc không?"

[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa - 07

Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa


~ Phiên Ngoại ~


------- Chương 07 --------



Vương Liên Hoa luôn luôn không phải loại người khiêm tốn, vốn cũng thật chưa từng tự suy xét lại.

Cho nên việc thành công hắn cũng không đạt được nhiều, tỷ như nhiều năm trước không có được tâm của Chu Thất Thất, một trận ở Khoái Hoạt vương cũng bại bởi Thẩm Lãng, cùng với trận ở Vân Mộng sơn trang đại bại, thậm chí ngày nay trong lúc cùng với Thẩm Lãng mối quan hệ càng khó nghịch chuyển, hắn đều từng chút mang khắc sâu vào một phen suy xét lại, hơn nữa phi thường dễ chịu mà kết luận chính mình suy nghĩ không được chu toàn, nếu lúc ấy như thế như thế, như vậy như vậy, kết cục này cũng không phải không thể nghịch chuyển.

(Ôn lương kính cẩn: dễ chịu khiêm nhường)

Thẩm Lãng nghe qua hắn ngôn luận với mình, cũng thật không cho là đúng: "Liên Hoa, tục ngữ nói người định không bằng trời định, bất quá có một số việc đều do thiên mệnh, cần gì để ý như vậy."

[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa - 20

Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa


~ Phiên Ngoại ~


------- Chương 20 --------



 

Giờ Tuất đã qua, cửa thành đã đóng, tất nhiên là không thể quay về Cúc Nguyệt các.

Thẩm Lãng liền quay đầu lại hỏi Vương Liên Hoa: "Liên Hoa, Thủy Nguyệt các được không?"

Vu Hành Vân nếu đã đi, Lâm gia mẫu tử đối hai người bọn họ cũng có chút kiêng kị, hiện thời tất nhiên là vô phương lần tới Thủy Nguyệt các. Huống hồ chi mặc dù một nhà Đổng Thiếu Anh đã đi, đội ngũ còn lại vẫn như trước hạo hạo đãng đãng, Thủy Nguyệt các tôi tớ tương đối nhiều, tất nhiên là chu đáo hơn một ít. (hạo hạo đãng đãng: mênh mông chậm chạp)

Vương Liên Hoa ở phía bên trong xe hữu khí vô lực đáp: "Đương nhiên được."

Hắn thanh âm vừa mệt mỏi lại vừa trống lốc, Thẩm Lãng nghe được trong lòng cũng trống trãi, roi huy xuống ngựa đều giống như huy trong hư không.

May mắn Thủy Nguyệt các cũng không xa.

[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa - 23

Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa


~ Phiên Ngoại ~


------- Chương 23 --------



 

Thẩm Lãng nhìn nhìn hắn, mỉm cười nói: "Vương công tử nhanh  ăn diện hảo như vậy cũng không ngại nóng vội quá sao? Vạn nhất áp sai bảo vật, đến lúc đó khả lại sửa không kịp?"

Vương Liên Hoa đáp phi sở vấn: "Thẩm Lãng, đem ngoại bào của ngươi cho ta."

(đáp phi sở vấn: hỏi một đằng, trả lời một nẻo;)

[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa - 18

Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa


~ Phiên Ngoại ~


------- Chương 18 --------



 

Qua sau một lúc lâu, mới có người đến mở cửa.

Là một nữ nhân xinh đẹp lại yêu diễm, vẫn còn buồn ngủ, trong tay ôm một anh nhi (trẻ sơ sinh).

Anh nhi kia đã muốn ngừng khóc, một đôi mắt to đen láy hướng nhìn người.

Hơn nữa nữ nhân này Vương Liên Hoa cư nhiên còn có điểm nhận ra được.

"Hoa khôi Thiên Hương lâu Dao Hồng cô nương, bắt đầu đảm đương nhũ mẫu khi nào vậy?"

Tạ Dao Hồng nhìn đến hắn, đầu tiên là cả kinh, tiếp đó là vui mừng.

"Ta vẫn còn phải nương nhờ phúc khí của Sài công tử đây. Sài công tử khi nào lại đến Thiên Hương lâu, để cho ta hảo hảo chiêu đãi một phen."

Cái này ngay cả Thẩm Lãng cũng muốn nhớ đến nàng.

[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa - 21

Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa


~ Phiên Ngoại ~


------- Chương 21 --------



 

Sáng hôm sau vừa tỉnh ra, Vương Liên Hoa đã bị một trận làm hoảng sợ.

Vừa mở mắt ra liền nhìn thấy biểu tình nghiêm túc của Thẩm Lãng, ánh mắt thẳng nhìn chằm chằm theo dõi hắn.

Vì thế liền hỏi: "Có chuyện gì?"

Thẩm Lãng nói: "Thật sự khó có thể mở miệng."

Vương Liên Hoa rất không hài lòng: "Thẩm đại hiệp cũng sẽ có lúc ấp úng vậy sao?"

Thẩm Lãng nói: "Ta sợ nói ra làm ngươi mất hứng."

Vương Liên Hoa nhíu mày nói: "Ngươi ấp úng như vậy, ý nói ta là kẻ lòng dạ hẹp hòi sao?"

[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa - 24

Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa


~ Phiên Ngoại ~


------- Chương 24 --------



 

Chỉ thấy bên trong trướng mạn xe thứ tư kia, hai người cứng đờ ngã xuống.

Trong đó một cái còn đè lên người tiểu cô nương giá xa không kịp tránh, cô nương kia bị dọa chưa kịp kêu lên đã ngã quỵ xống đất hôn mê. Bọn người đứng khá gần đó đều trông thấy, sắc mặt hai cao thủ hộ bảo kia, quả nhiên xanh giống như lá dâu tằm.

[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa - 13

Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa


~ Phiên Ngoại ~


------- Chương 13 --------



Xem tình hình này, tối nay e là phải tá túc trên xe ngựa xóc nảy rồi.

Vương Liên Hoa lấy mảnh vải bịt miệng Từ Thường Tú ra, cởi bỏ dây thừng, ném nước cùng thức ăn cho hắn.

Từ Thường Tú nguyên còn tưởng rằng chính mình có thể tự nhiên cử động, không nghĩ nữa thân dưới một chút cũng không thể động, nhất thời hoảng sợ đến cực điểm.

Vương Liên Hoa vừa bực vừa buồn cười nói: "Tiểu tử Lưu Độc Tú ngươi, chẳng lẽ ngay cả điểm huyệt cũng không biết sao?"

Tiểu Lê nắm lấy tay Từ Thường Tú an ủi, trả lời: "Nếu điểm huyệt là có thể khiến người bất động bất ngôn, vì sao còn cố ý trói chặt công tử chúng ta?"

[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa - 11

Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa


~ Phiên Ngoại ~


------- Chương 11 --------



"Cổ?"

Đổng Thiếu Anh nhìn thấy ánh mắt Thẩm Lãng đơn thuần, khẩu khí vô tri, đáng tiếc đây lại chính là bộ dáng khó đối phó nhất của Thẩm Lãng.

Ai bảo người nọ không quen đối mặt trước trang thuần lương bản lĩnh thiên hạ đệ nhất đây, dạng người như Đổng Thiếu Anh này cấp cho hắn theo sau xách giày còn ngại chưa đủ. (thuần lương: thuần khiết, lương thiện)

Vì thế Thẩm Lãng cười đến có điểm bất đắc dĩ: "Đổng huynh, ta biết ngươi không nghĩ muốn khuấy trộn hồn thủy (nước vẩn đục), nhưng cho đến nay, ngươi như thế nào có thể thoát khỏi can hệ?"

[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa - 14

Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa


~ Phiên Ngoại ~


------- Chương 14 --------



Cổ xưa có câu, hồng nhan hoạ thủy.

Cổ nhân bất quá là lừa gạt ta.

Lục hết trí nhớ ra đều là "Tiểu Liên thân thể như ngọc nằm khỏa giữa đêm.", cũng không nhớ rõ đằng trước còn có một câu "Nhất tiếu tương khuynh quốc tiện vong", rất đáng bị phu tử xuống tay đánh ba mươi trượng. Vu Hành Vân có điểm u oán mà nhớ tới phu tử hơn hai mươi năm trước dạy hắn đọc bộ Hán nhân thư tịch, một tiểu tú tài trẻ tuổi lại còn đẹp. Tuy nói tiểu tú tài là cha hắn vừa thỉnh vừa cướp mà bắt tới, bộ dáng thư sinh tâm vững trước sau như một không chút sợ hãi, nói cho nên Vu Hành Vân liền cảm thấy được hắn thực khả ái thực đặc biệt, liền toan tính đem sách ném lên giường mà niệm.

(Tiểu Liên: này chắc nghĩ bậy tiểu Liên Hoa rồi =]]z) ; (Nhất tiếu tương khuynh quốc tiện vong: một nụ cười làm nghiêng ngã quốc vong) 

Chuyện này hạ thủ tương đối dễ dàng, chính là sau khi đắc thủ liền có điểm hỏng bét.

Tiểu tú tài tự sát.