Hiển thị các bài đăng có nhãn SM. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn SM. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

[Chương 10] Địa Hạ Thất SM Thực Lục

Địa Hạ Thất SM Thực Lục


Chương 10


Bắt tay cho bảy chuôi dao giải phẫu vào hậu huyệt Hạ Triết xong,Tạ Gia Thần túm lấy kéo ra ngoài hai cái.Huyệt động cắn chặt chuôi dao màu trắng chỉ có thể hơi dao động một tý.Hắn hơi hơi nâng mi lên-xem nhẹ dung lượng của tên này rồi,dao giải phẫu vẫn còn mang thiếu.

Hạ Triết trong người hàm chứa bảy cái chuôi dao giải phẫu lạnh cứng,nghiến răng nghiến lợi nói:”Ngươi còn chiêu bài chết tiết nào mau mang ra sử dụng nốt đi,ta muốn về nhà ngủ.”

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013

[Chương 9] Địa Hạ Thất SM Thực Lục


Địa Hạ Thất SM Thực Lục



1640351238510435Chương 9



Tạ Gia Thần:”Ngươi trước kia cho ta tiền để ta làm,ta cũng không thèm làm.Hiện tại ta còn chưa ngoạn đủ đi,kiềm chế nào,Hạ thiếu gia.”


Cái gì cho ngươi tiền để ngươi làm…Hạ Triết nào dám nói ta lúc trước cho ngươi tiền là muốn thao ngươi chứ đâu nghĩ để ngươi thao a.Nói sao thì ngươi khi đó cũng con mẹ sĩ diện,ta trợ giúp ngươi thì có cái gì sai!...Những lời nói này Hạ Triết tự nhiên chỉ ám ở trong lòng ngẫm lại,ngoài miệng phẫn hận nói:”Ngươi vẫn là không phải nam nhân đi,chỉ như vậy mà mang thù!Đánh ta một trận còn không nói,hiện tại lại lấy thứ chuyện cũ ấy ra nói…Ngô!


Lời còn chưa dứt,một chân đã bị nam nhân kéo lên.Ngay sau đó tràng đạo ấm áp bỗng nhiên bị một cây gậy lạnh thấu tâm gì đó sáp nhập,coi như căn kim chúc bổng (là cái gì ta ko biết a T^T). Trơn bong loáng,thực dễ dàng xâm nhập vào trong tràng đạo mềm mại.Hạ Triết cực sợ hãi như điện giật,thân thể cứng đờ,sợ hãi nói:”Cái này…cái này là…”


 

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter 15 ~ Hoàn ~

Thiên Thần Sa Ngã




~ Chapter 15 ~



......................

Note: cuối cùng cũng hết rồi =.="


...

“Nếu anh vào đó lâu quá không thấy ra, em nhớ gọi điện báo cảnh sát nha.”

“Anh hai…

Lời này Ngọc Diệp cũng không hiểu lý do vì sao cho lắm. Chỉ là cô đã đứng bên ngoài đợi rất lâu rồi vẫn không thấy Thái Khang trở ra. Vốn định lấy điện thoại ra gọi cảnh sát, đột nhiên Thái Khang trên tay ôm Khánh Linh trên người khoác hờ một chiếc áo đang mê man trở ra cùng với một cô hầu gái. Ra tới cổng, cô ta vội mở cửa thả người đi.

Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter 14 ~

Thiên Thần Sa Ngã




~ Chapter 14 ~



......................

Note: về sau  viết bị ảnh hưởng văn phong đam mỹ rồi =.="


...

Hệt như một viên pha lê xinh đẹp. Chỉ có thể ngắm nhìn và nâng niu. Nhưng chỉ một vết chạm, cũng hằn lên đó tì vết, và làm cho nó trở nên hoen ố. Chỉ khi được lau chùi cẩn thận, nó sẽ lại trở nên lấp lánh như ban đầu. Nhưng chỉ lỡ tay đánh rơi, sẽ khiến nó vỡ tan. Khánh Linh, một viên pha lê dễ vỡ và dễ hằng lên những tổn thương.



Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter 13 ~

Thiên Thần Sa Ngã




~ Chapter 13 ~



......................

Note: Sến rện =.="


...

Giờ đây, dù mọi chuyện đã qua đi. Nhưng khi nhắc lại cũng khiến Khánh Linh không thể tránh khỏi cơn sợ hãi và toàn thân run rẫy… Người cậu thật sự đang run bấng lên. Hiểu ra được toàn bộ mọi chuyện. Thái Khang lại ôm cậu thật chặt nói:

-Khánh Linh, em đừng run, đừng sợ! Anh đã hiểu rồi! Đừng sợ…

Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter 12 ~

Thiên Thần Sa Ngã




~ Chapter 12 ~



......................

Note: sắp xong =]]z


...

Một tuần bình lặng trôi qua. Tối đến, đang ngồi học bài. Bỗng thấy người hơi nóng, Khánh Linh bỏ đó và đi vào phòng tắm. Sau một hồi lâu ngâm mình trong bồn nước, cậu khoác lên người một bộ Pijama màu đen và quay trở lại bàn học, tiếp tục làm bài tập. Đồng hồ thời gian tích tắt trôi qua. Ngoài trời bất chợt đổ cơn mưa. Gió không ngừng đập ầm ầm vào khung cửa sổ đã khép kín. Bên tai cậu nghe thấy rất nhiều âm thanh. Nghe nó quen quá... Chợt Khánh Linh gục đầu xuống bàn và bắt đầu thở hào hễn… tự hỏi:

“-Cảm giác này là…”

Nó là một cảm giác cực kỳ quen thuộc. Mà cả tuần nay, cậu đã vô tình cố quên nó. Tay cậu bắt đầu run rẫy nắm chặt lấy cây viết và bất ngờ bẻ nó gãy làm đôi…

“-Không… không thể nào! Dừng lại đi…”

Dù biết rằng nó vô cùng xấu xa, nhưng ngay lúc này thật sự Khánh Linh bắt đầu không làm chủ được mình. Cậu rời khỏi bàn học, và quỵ xuống sàn. Tay đưa vào bên trong, xoa đều đều lên nó. Không hiểu từ lúc nào và vì sao mà nó lại cương lên như thế này… Sau một lúc lặng thinh và cố gắng xoa nấng nó… nhưng rõ ràng cảm giác đó càng lúc càng tăng lên. Và cậu biết rằng mình không thể nào tự giải quyết được. Lại chợt nhớ đến thứ đó. Chưa bao giờ Khánh Linh nghĩ rằng lại muốn nó đến như vậy. Đây liệu có phải dục vọng không? Cậu lại lắc đầu liên tục:

-Không… không… không lý nào… tôi không cần thứ đó…

Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter 11 ~

Thiên Thần Sa Ngã




~ Chapter 11 ~



......................

Note: Từ chương này trở đi có cảnh SM siu biến thái! Con nít yêu cầu không nên xem. Trên 18, ai dị ứng thể loại này, đi ra vẫn còn chưa muộn @@.

Có nên đặt pass miễn nhiễm cho con nít ko ta @@.



Ba ngày sau, tối đến người đàn ông ấy đi công tác trở về. Nhìn mặt ông khiến Khánh Linh bỗng thấy sợ hãi. Giờ đây gương mặt ông vẫn lạnh lùng như mọi hôm lại hỏi:

-Mấy hôm nay con có ổn không?

Khánh Linh khẽ gật gật đầu:

-Con… ổn...

Ngay sau đó Khánh Linh vội vàng quay đi. Chợt ông nắm tay cậu lại nói:

-Đi theo ta.

Chợt hiểu ra, cậu cố níu lại nói:

-Con… con phải học bài.

Ông lắc đầu nói:

-Không cần. Với cơ ngơi và sự nghiệp này, con không cần phải học vẫn có thể sống an nhàn cả đời.

Khánh Linh lắc đầu cố đẩy tay ông ra:

-Đừng… đừng…

Thái độ không ngoan ngoãn này bỗng khiến ông phát bực và bất ngờ tát thật mạnh vào mặt Khánh Linh, khiến cậu ngã nhào xuống sàn. Ánh mắt cậu đầy kinh ngạc và mặt cúi gầm xuống, người gần như bất động. Nhớ lại chuyện đáng sợ khi ấy, người cậu bỗng run lên. Và đột nhiên ông bước đến và cưỡng hôn cậu… Lưỡi ông không ngừng tiến vào bên trong khoang miệng cậu và đùa nghịch trong đó… thật nhớp nháp và kinh tởm. Cậu muốn đẩy ông ra, nhưng lại không đủ sức… và thế nào cũng sẽ nhận một cái tát vô cùng dã man mà thôi…

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter 10 ~

Thiên Thần Sa Ngã




~ Chapter 10 ~



......................

Note: Từ chương này trở đi có cảnh SM siu biến thái! Con nít yêu cầu không nên xem. Trên 18, ai dị ứng thể loại này, đi ra vẫn còn chưa muộn @@.

Câu chuyện này xảy ra khi em thụ còn ở nhà @@. Có nên đặt pass miễn nhiễm cho con nít ko ta @@.



Nó cũng là một ngày bình thường như mọi ngày. Thời gian ở trường thật sự rất vui. Khánh Linh đã nhận được một món quà vô cùng ý nghĩa của Ngọc Diệp. Và cả buổi chiều sau khi tan học xong, cậu đã đến công viên giải trí rất vui vẻ với cô, như một buổi hẹn hò thật sự. Khánh Linh thật đã rất, rất thích cô bạn gái này. Cô là một cô gái dịu dàng và chu đáo. Và từ ngày quen nhau, dù chưa bao giờ nói rằng sẽ tìm hiểu nhau. Nhưng cứ âm thầm, cả hai đã trở thành một cặp đẹp đôi trong mắt của bao người khác.

Tối đến, Khánh Linh trở về nhà. Đột nhiên gặp ngay cha cậu đang ngồi lặng thinh trên ghế sopha ở đại sảnh. Đó là một người đàn ông lúc nào cũng chỉ lo công việc làm ăn của mình và rất ít khi nào quan tâm đến con cái. Ông là một doanh nhân thành đạt. Và cũng vô cùng giàu có. Mẹ Khánh Linh qua đời khi cậu vừa được sinh ra chưa được bao lâu. Một mình ông đã ở vậy nuôi cậu lớn lên mà không hề đi thêm bước nào nữa…

Vừa thấy Khánh Linh, ông mỉm cười và dắt cậu đến một căn phòng bày một bữa tiệc thịnh soạn. Trên bàn là chiếc bánh sinh nhật thật to cùng với rất nhiều món ăn khác. Cậu ngạc nhiên nhìn nó. Vì bao năm qua, có bao giờ ông mở tiệc mừng sinh nhật cậu đâu. Mà từ trước đến giờ, mỗi khi hai cha con gặp nhau, cũng rất hời hợt không hề nói gì nhiều cả. Thái độ ông hôm nay khiến Khánh Linh thấy lạ vô cùng. Đã vậy, những người giúp việc hôm nay cũng chẳng thấy đâu, ngôi nhà trở nên tĩnh lặng một cách bất thường...

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

[Chương 8] Địa hạ thất SM thực lục

Địa hạ thất SM thực lục



1640351238510435



Chương 8



Nam nhân vỗ vỗ khuôn mặt trắng nõn của Hạ Triết,trêu tức nói:”Như vậy,dựa vào quy củ của ngươi,hiện tại ta chơi đùa với ngươi như thế nào đều có thế,đúng không?”

Chết tiệt!Bị hai cái dụng cụ trước sau tấn công,tính dục sớm đã tăng vọt,than thể xao động bất an.Nếu là bình thường mà nghe được lời nói như thế chỉ có thể hận không thể chết ngay được,hiện tại lại không phải trăm phần trăm là không muốn.Nhưng nhớ tới chuyện nam nhân này cho tới bây giờ không biết ôn nhu là gì,xuống tay không nặng nhẹ,liền theo xúc cảm mà cảm thấy lạnh cả người.

Thứ Bảy, 8 tháng 6, 2013

[Chương 7] Địa hạ thất SM thực lục

Địa hạ thất SM thực lục



1640351238510435

Chương 7



Hạ Triết thừa dịp miếng băng dính chưa dính hoàn toàn,liền há mồm cắn,cư nhiên cách một miếng băng dính cắn vào ngón tay nam nhân.

Nam nhân giật mình không nhúc nhích,cứ để cho hắn cắn như vậy.Hạ Triết cắn rất mạnh,làm như thế hắn mới giải tọa được một chút mối hận.Vừa định nhả ra,chợt nghe thấy nam nhân dán vào lỗ tai hắn nói:”Có xong rồi ngươi cũng đừng thả ra.Thả ra thì ngươi xong đời.”

Hạ Triết nhất thời bị dọa,liền đem ngón tay ấy giữ trong miệng mà không dám nhả ra.Ngay sau đó,lửa giận lại dâng lên trong long hắn.Hạ Triết hắn là người nào cơ chứ,trừ bỏ tên hỗn đản này ra,từ lớn dến nhỏ làm gì có ai dam uy hiếp hắn.Nhưng có câu “Hảo hán phải biết cuốn theo chiều gió” (trong raw nó có câu khác,mà ta nghèo nàn những câu ca dao nên lấy tạm…) dung để an ủi,hắn chỉ có thể cứ xấu hổ như thế mà cắn,trong cổ họng hắn đã có hương vị của thuốc.

[Chương 6] Địa hạ thất SM thực lục

Địa hạ thất SM thực lục



1640351238510435

Chương 6



Tại thời điểm ấy,ngực lại bị đụng chạm rất nhẹ!Bỗng nhiên chỉ muốn đứng thẳng người mà lui lại,bởi vì sợ hãi thống khổ mà tràng đạo cũng tuỳ theo có thể co rút một chút.Hắn gắt gao nhắm mắt,ngừng thở,dự đoán sắp tới sẽ bị điện giật nhưng không có phát sinh,chỉ có duy nhất một ngón tay ở trên ngực hắn tinh tế vuốt ve.

Liền ngẩng đầu nhìn qua một chút rồi ngay lập tức hạ xuống!Ngực tuy cũng chỉ là một bộ phận của cơ thể,nhưng sờ lên cũng thực mềm mại.Cách y dung tay di chuyển,thậm chí tại thời điểm đụng đến làn da,đều không có cảm giác chán ghét lắm.Bị những dấu vết màu hồng ngân ở khắp nơi trái phải lần lượt xuất hiện trên làn da trắng nõn,không có vết thương ngoài da nào,nhưng những dấu vết ở bốn phía đều nổi lên một màu đỏ nhạt.Nam nhân liền lau lau gì đó trên những hồng ngân trên người Hạ Triết.

Hạ Triết liền sợ hãi kế tiếp nam nhân muốn làm cái gì đến tâm tư để suy nghĩ cũng không có.Sợ tới mức trong đầu hỗn loạn không ngừng tưởng tượng:”Cư nhiên là hắn!Vì cái gì không nhận ra là hắn cơ chứ!”

[Chương 5] Địa hạ thất SM thực lục

Địa hạ thất SM thực lục



1640351238510435

Chương 5



Mạch điện xung kích lẳng lặng công tác,chỉ có người bị nó cắm vào mới biết tư vị trong đó.

Thời điểm ban đầu,Hạ Triết còn cảm thấy may mắn vì cái mát xa điện cắm ở hậu huyệt lộng quá một vòng liền dừng lại an phận.Tuy rằng đau,nhưng ít ra người đó sẽ không nâng sự tra tấn hắn lên thêm một bước.Điều hắn lo lắng nhất là nam nhân kia nhân cơ hội đó mà đem cái đầu cắm ấy cắm xuống tận sâu bên trong,để hắn bị điện ngoạn chết.Nếu như vậy tuyệt đối tuyến tiền liệt yếu ớt sẽ bị ngoạn tới mức biến dạng.Nhưng hiện tại,Hạ Triết có muốn như thế nào cũng không được.

Tinh khí Hạ Triết vô cùng trắng nõn,thẳng đứng,cùng người của hắn giống nhau.Dùng cách gọi của người cổ đại,thì gọi là ngọc hành.Bị dòng điện liên tục mà mỏng manh kích thích,đã hoàn toàn sung máu mà cương lên,trên tinh khí bị bao bởi làn da mỏng manh không ngừng nổi lên màu đỏ.Trên tinh khí bắt đầu nổi lên mấy vệt gân xanh ngày càng rõ ràng đứng lên.Tinh khí không thô,nhưng chiều dài thực sự làm chính bản thân Hạ Triết vừa lòng.Nay bị bắt bao lấy dòng điện xung kích ở giữa,như một vật có sự sống hơi hơi run lên.

[Chương 4] Địa hạ thất SM thực lục

Địa hạ thất SM thực lục



1640351238510435

Chương 4



Trong nháy mắt dòng điện được lưu chuyển,Hạ Triết rầu rĩ kêu một tiếng thảm thiết,cả người run rẩy một chút.Địa phương đòi mạng kia bị dòng điện không một chút lưu tình tập kích một cái,trong cơ thể liền giống như nổ tung một cái nan hoa.Rồi sau đó cái máy mát xa kia bắt đầu ở trong cơ thể hắn mà ong ong chấn động.Tuyến tiền liệt vừa mới bị điện xẹt qua một chút,trở lên dị thường mẫn cảm,căn bản đã phải trải qua những chấn động mãnh liệt không ngừng nghỉ.Hạ Triết cảm thấy hạ than thống khổ không chịu nổi,ngoài đau đớn ra,còn có một cảm nhận mãnh liệt bành trướng ở mông chạy thẳng lên não,cơ hồ như làm hắn không thể khống chế bản thân.

Hạ thân hắn không chịu nổi bắt đầu nóng lên,đầu từng đợt ngọ nguậy không thôi.Hạ Triết cảm thủ quá đủ rồi,biết rõ vô dụng nhưng cũng bắt đầu kịch liệt giãy dụa,khiến dây thừng vang lên những tiếng kẽo kẹt.Một khắc cũng tốt,ít nhất hãy tháo miếng băng dính để lời nói của hắn có thể ra ngoài.

Giãy dụa đến mức khuôn mặt trở lên đỏ bừng,tất cả bộc phát đều vô tình dán lên khuôn mặt dần trở lên mông lung bi đát.Hiện tại hy vộng duy nhất của hắn là hai cái tên bảo tiêu ngu xuẩn kia có thể nhanh chóng phát hiện ra không thấy hắn,hơn nữa trước tiên có thông báo cho phụ thân.Nếu là như vậy,toàn bộ cảnh sát thành phố C này đều đã xuất phát trong đêm khuya tại đây mà đi tìm hắn.

Nếu hai tên bảo tiêu kia dám gách vác tội đã làm lạc mất tiểu công tử một cách vô trách nhiệm thì chỉ cần một lời nói…

[Chương 3] Địa hạ thất SM thực lục

Địa hạ thất SM thực lục



1640351238510435

Chương 3



Đầu kia của điện thoại sửng sốt:”Ca?Ngươi đang nói cái gì?

Nam nhân kia thấp giọng lặp lại lời nói:”Tên hỗn đản kia đang ở trong tay ta,ngươi nghĩ nên làm gì,ta giúp ngươi chỉnh hắn nhé.Ta mà giết chết hắn thì đến mà phụ giúp nhé.”

Da đầu Hạ Triết như bị bóc ra,than mình không khỏi lui lại.Hiện tại nếu hắn có thể nói,có chết hắn cũng muốn tìm hiểu rốt cuộc mình đã chọc đến ai.Ngẫm lại một cách thô sơ giản lược nhất,hình như cũng không trêu chọc ai quá mức.Cẩn thận ngẫm lại,lại hình như chọc không ít người.Chỉ vì ngay ngày hôm sau đã không còn nhớ tới người đối diện trước mặt,bị đá hạ thể và ăn vài cái tát đều là  những thứ khá thường xuyên.Bởi vì hắn làm ra cái loại việc ấy mà đem bắt hắn trói tại nơi này,đối với hắn cũng quá ủy khuất mà.

[Chương 2] Địa hạ thất SM thực lục

Địa hạ thất SM thực lục



1640351238510435

Chương 2



Đêm dài.

Khi Hạ Triển mở mắt ra,phát hiện trước mắt một mảng tối đen.Hắn ý nghĩ mơ mang trầm trầm,cau mày hít một hơi thật sâu.Bỗng chốc trong lòng cảm thấy cả kinh,cảm thấy trên người có gì đó quá không thích hợp.

Hắn thử giật giật,không thể nào động đật nổi,trên thân rõ rang bị một sợi dây thừng thô to,rắn chắc.Phía sau vô cùng lạnh lẽo,có thể là bị trói bởi một cái cột cao.

Là bắt cóc…?!

Nhận thức được điều này,Hạ Triết thoáng chốc liền thanh tỉnh.Cố gắng trợn mắt,mới phát giác mắt bị một tấm vải màu đen che.Theo khoảng cách giữa những sợi chỉ của mảnh vải mơ hồ có thể thấy một chút ánh sáng,nhưng mọi vật xung quanh hoàn toàn không thể nhìn rõ.

Hạ Triết kinh hoàng kêu lên:”A Tường!A Triệt!

Âm thanh mang theo tiếng vang,trống rỗng đến dị thường,xem ra nơi này rất lớn,có lẽ là cái kho hang.

Hồi lâu không thấy người đáp lại,hắn run giọng tiếp tục nói một tiếng:”A Tường…?Có…có ai không?

Đừng nói đến hai bảo tiêu kia của hắn,đến người khác còn không có.Hạ Triết có nheo mắt lại,hoảng sợ nhìn xung quanh,muốn nghe thấy một chút âm thanh,hoặc là thấy một chút bóng dáng người.Tay thì âm thầm dung sức giãy dụa,nhưng dây thừng to kia thật sự trói rất chặt,làm cánh tay hắn sinh đau.

Hắn sợ tới mức ý nghĩ một đoạn rối loạn,cố gắng nhớ lại tình cảnh lúc trước.Hắn nhớ rõ mới vừa vào chợp tối,hắn cùng vài người bằng hưu đi vào quán bar.Rồi mới vào đã bị làm cho đặc biệt lóa mắt đàn ông,một người không phải hội viên trên tay mang theo dây xích tay chuyên dụng.Dáng người ba góc hoàn mỹ,khoe khoang cơ thể với bộ ngực săn chắc,cũng mang vài phần nam tính,vừa đúng là loại hình hắn thích,cho nên không cần nghĩ ngợi mà đi đến gần.Đối phương thực sự vui vẻ mà đáp lại.Hắn thậm chí mừng thầm trong long cho rằng loại này là vật đáng giá,đêm nay nhất định là không chán nản.Rồi nam nhân kia mới mời uống một chén rượu vang…Sau đó thì…Hắn liền không tài nào có thể tỉnh dậy nổi.

[Chương 1] Địa hạ thất SM thực lục

Địa hạ thất SM thực lục



1640351238510435

Chương 1



 

Gian quán bar này tọa lạc ở thành phố C tối giàu có với quảng trường đông đúc.Quán bar áp dụng chế độ hội viên,hội viên trên toàn thế giới chỉ sợ không vượt quá ngàn người.Đại đa số người qua đường chỉ có thể vội vàng từ bên ngoài liếc mắt một cái qua cái nơi này,nơi được gọi là “Quán bar thượng lưu xa xỉ”.

Ngồi trong quán bar này,phần lớn là người trẻ tuổi trong những gia đình giàu có thượng lưu.Tuổi của bọn họ tuyệt đối không vượt quá hai mươi,ba mươi tuổi,vào đêm tới đây tụ họp quây quần tìm việc vui.Gian quán bar này sở dĩ có thể hấp dẫn những công tử đào hoa túi tiền to kinh khủng,là vì quán bar này chế độ hội viên có một quy định khác như tiểu xạo câu khách là:Mặc dù ngươi không có tiền cũng không có quyền,chỉ cần ngươi có khuôn mặt thật sự xinh đẹp,cũng như dáng người đủ nóng bỏng,đều có thể đi vào nơi này nhập vào hội những người xinh đẹp.Thế này thì không thể nghi ngờ đây là một loại chào mời,tất cả những quần đoàn chơi bời lêu lổng,nhóm những cậu ấm đi săn người đẹp đều hảo hứng trí,cũng vì thế nhóm cung cấp toàn mỹ nhân chấm dứt cơ hội thức của các thiếu gia_tuy rằng cơ hội này thường thường chỉ có một đêm.

Hạ Triết cơ hồ cuối tuần nào đều phải mang theo đám bằng hưu không ra gì của hắn đến nơi này ăn chơi chác tang.Thân là con của đệ nhất phú hào thành phố C,hắn ngày thường phong lưu tuấn tú,làm người lại không câu lệ tiểu tiết.Yêu thì mua ngọc tặng,ra tay hào phòng,nhất là gặp đối tượng cực kì thích thì lại vung tiền như rác.Thêm nữa khẩu vị của hắn rộng rãi,nam nữ đều ăn được,điêu này làm cho hắn trở thành vị khách được hoan nghênh nhất ở gian quán bar này.Thời gian không lâu trước kia,thói quen săn người đẹp của hắn lưu truyền ra bên ngoài,cũng có không ít những tuấn nam cùng mỹ nhân vì mục đích kết bạn với hắn mà đuổi tới nơi này.Chỉ cần để mắt, hắn cho đến bây giờ ai cũng không cự tuyệt.Đáng tiếc Hạ Triết trí nhớ cũng không tốt,không kể một đêm sung sướng đến như thế nào tiêu hồn,bình minh ngày thứ 2,ung dung mặc quần áo,hắn lập tức liền quên bạn lữ không còn một mảnh,nghênh ngang mà đi.Có thể nói là điển hình cho dạng mặt người dạ thú.(e ấy thế nào mà chả bị trừng phạt chứ! =.=’’ )

Điều này làm cho Hạ Triết vô tình đắc tội với không ít người,đáng tiếc chính hắn còn không biết.