Địa hạ thất SM thực lục
♥

Chương 2
♦
Đêm dài.
Khi Hạ Triển mở mắt ra,phát hiện trước mắt một mảng tối đen.Hắn ý nghĩ mơ mang trầm trầm,cau mày hít một hơi thật sâu.Bỗng chốc trong lòng cảm thấy cả kinh,cảm thấy trên người có gì đó quá không thích hợp.
Hắn thử giật giật,không thể nào động đật nổi,trên thân rõ rang bị một sợi dây thừng thô to,rắn chắc.Phía sau vô cùng lạnh lẽo,có thể là bị trói bởi một cái cột cao.
Là bắt cóc…?!
Nhận thức được điều này,Hạ Triết thoáng chốc liền thanh tỉnh.Cố gắng trợn mắt,mới phát giác mắt bị một tấm vải màu đen che.Theo khoảng cách giữa những sợi chỉ của mảnh vải mơ hồ có thể thấy một chút ánh sáng,nhưng mọi vật xung quanh hoàn toàn không thể nhìn rõ.
Hạ Triết kinh hoàng kêu lên:”A Tường!A Triệt!
Âm thanh mang theo tiếng vang,trống rỗng đến dị thường,xem ra nơi này rất lớn,có lẽ là cái kho hang.
Hồi lâu không thấy người đáp lại,hắn run giọng tiếp tục nói một tiếng:”A Tường…?Có…có ai không?
Đừng nói đến hai bảo tiêu kia của hắn,đến người khác còn không có.Hạ Triết có nheo mắt lại,hoảng sợ nhìn xung quanh,muốn nghe thấy một chút âm thanh,hoặc là thấy một chút bóng dáng người.Tay thì âm thầm dung sức giãy dụa,nhưng dây thừng to kia thật sự trói rất chặt,làm cánh tay hắn sinh đau.
Hắn sợ tới mức ý nghĩ một đoạn rối loạn,cố gắng nhớ lại tình cảnh lúc trước.Hắn nhớ rõ mới vừa vào chợp tối,hắn cùng vài người bằng hưu đi vào quán bar.Rồi mới vào đã bị làm cho đặc biệt lóa mắt đàn ông,một người không phải hội viên trên tay mang theo dây xích tay chuyên dụng.Dáng người ba góc hoàn mỹ,khoe khoang cơ thể với bộ ngực săn chắc,cũng mang vài phần nam tính,vừa đúng là loại hình hắn thích,cho nên không cần nghĩ ngợi mà đi đến gần.Đối phương thực sự vui vẻ mà đáp lại.Hắn thậm chí mừng thầm trong long cho rằng loại này là vật đáng giá,đêm nay nhất định là không chán nản.Rồi nam nhân kia mới mời uống một chén rượu vang…Sau đó thì…Hắn liền không tài nào có thể tỉnh dậy nổi.