Hiển thị các bài đăng có nhãn Tùy Phong Khởi Vũ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tùy Phong Khởi Vũ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 19 tháng 5, 2014

[Đệ Tứ Chương] Tùy Phong Khởi Vũ

Tùy Phong Khởi Vũ


~ Văn Án ~



1640351238510435



~ Đệ Tứ Chương ~


- Sanh sanh thế thế, ngoạn thế bất cung -



War: chương có H, dị ứng thì back đi... =3=

...

Triều ca…

Giữa một triều thần quan văn võ, quân vương kia một thân uy vệ tọa trên long ỷ mắt không ngừng hướng xuống. Dưới đường, một dáng hình thanh mảnh khoát trên người chiếc áo tân nương thêu hoa phượng hồng đào duyên dáng. Trên đầu cài một đóa mẫu đơn càng tô điểm thêm sắc hương động lòng người. Bước đi uyển chuyển, mi phượng đảo liên câu nhân mị hoặc. Gương mặt trắng tinh khiết, không chút tì vết. Làn da mỏng manh như ngọc diệp, phong thái xinh đẹp tựa thiên nhân. Quân vương hướng nhìn theo từng cử chỉ của y lại còn tưởng lạc vào thiên cung…

“Bệ hạ…”



“Bệ hạ…”



“Bệ hạ…”



Hiểu Kỳ ba lượt gọi cũng không biết có vào được tai hắn. Giọng nói y trong sáng mạch lạc, thanh cao tựa tiên âm, mi phượng khép khép mở mở như muốn thu hồn. Ngay tức khắc quân vương kia liền trở nên mê mụi, đôi châu nhãn in đậm hai dáng hình mỹ nhân, hồn cũng muốn rời đi.

“Bệ hạ…”



“Bệ hạ…”

Mãi đến tiếng gọi thứ năm vẫn chưa thể câu được hồn quân vương quay về. Hiểu Kỳ vẻ mặt có chút khó chịu, đương quỳ liền muốn ngã xuống: “Bệ hạ… bệ hạ nha… Người như vậy, thần thật mỏi chân… Chân cũng liền muốn không quỳ nổi nữa a…”

Giọng nói trầm thấp than vãn, liền khiến hắn chợt tỉnh vội vội vàng vàng rời long ỷ đỡ y dậy nói: “Ái khanh, bình thân, bình thân a…”

Vừa nắm lấy tay người kia, liền thấy hứng thú. Thực là một đôi tay tuyệt đẹp, da vẻ mịn màng, từng ngón tay thon dài, chỉ muốn sờ cắn một cái.

Người vốn vừa được quân vương đỡ lên, liền ngã nhào xuống nằm gọn trong vòng tay hắn, thanh âm đầy trách cứ nói: “Ai… Bệ hạ, chân thần thật tê dại, rất đau, không đi được.”

“Được… được… là lỗi của trẫm. Đi không được trẫm liền bế ngươi.”

Lời vừa dứt ngay lập tức quân vương bế Hiểu Kỳ lên. Y nằm gọn trong lòng hắn, tay cũng liền choàng qua vai hắn tỏ vẻ lo lắng hỏi: “Bệ hạ như này e là không tiện. Thần như nào lại khiến bệ hạ nhọc công đây. Thật sự là không nên, bệ hạ...”

Lời nói dịu dàng, ngọt ngào êm tai, khiến quân vương càng thêm rung động liền ôm y hướng đi rời khỏi chính điện nói: “Trẫm không việc gì, chỉ là chút chuyện có đáng là gì. Thân thể ái khanh mới là quan trọng. Vốn đã để ngươi chịu khổ vậy, trẫm nhất định phải bồi đắp cho ngươi.”

“Quân vương háo sắc…”

Hiểu Kỳ trong lòng thầm nguyền rủa, ngay lập tức nở nụ cười tựa sát vào lòng hắn, nói: “Bệ hạ đối với thần thật tốt. Thần vô cùng cảm tạ ân đức bệ hạ.”

Một nụ cười vừa tỏa ra, nói có bao nhiêu mị hoặc liền có bấy nhiêu. Quân vương kia càng thêm cao hứng, hướng đến tẩm cung.

[Đệ Tam Chương] Tùy Phong Khởi Vũ

Tùy Phong Khởi Vũ


~ Văn Án ~



1640351238510435



~ Đệ Tam Chương ~


- Tống Biệt -



Trở lại Tô phủ, bọn người thấy Hiểu Kỳ vừa cả kinh vừa vui mừng. Nhưng cũng là không ngoài dự đoán của ôn quan kia đi. Hắn biết thế nào chỉ cần tin Tô lão gia bị tra khảo cũng khiến người này tự động quay trở về.

Ngay lập tức hắn đến chính đường đón tiếp. Vừa thấy Hiểu Kỳ đang tọa trên ghế, hắn liền hớn hở bước đến trước mặt y hơi khom người xuống khấu kiến: “Hạ thần tham kiến nương nương.”

Một tiếng gọi nương nương của hắn liền khiến Hiểu Kỳ có chút khó chịu lại cố giằng xuống nói: “Không cần đa lễ!”

“Tạ ân nương nương.” Ngay lập tức hắn đứng thẳng người lên, thần tình có chút vui vẻ nói: “Nương nương, ngươi như vậy thật sáng suốt khi trở về đây a. Nếu không thì liền khổ cho hạ thần đây.”

 

Hiểu Kỳ thở dài: “Ta chính là muốn đi ngao du một lúc trước khi tiến cung, ngươi thế nào lại đem phụ thân ta ra tra khảo?”

“Nương nương… ngươi…”

[Đệ Nhị Chương] Tùy Phong Khởi Vũ

Tùy Phong Khởi Vũ


~ Văn Án ~



1640351238510435



~ Đệ Nhị Chương ~


- Sóng Gió Tô Thành - Đào Hôn -



Giữa đêm tối, hai người một ngựa nhanh chóng xuất thành. Đi không ngừng nghỉ suốt một chặng đường dài, vượt qua muôn dậm. Hiểu Kỳ, đêm đã muộn, đương trên lưng ngựa an tâm gục vào lòng Bạch Vân ngủ say. Liễu đại ca của y vẫn rất cần y, nếu không hắn tuyệt sẽ không ngại hy sinh tất cả để đưa y đi. Nghĩ như vậy, Hiểu Kỳ chợt cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Chỉ cần được bên cạnh hắn, y chính là cái gì cũng đều không cần.

Này sau một giấc ngủ, vừa mở mắt ra trời cũng đã sáng. Phía trước là bầu trời xanh cùng một vùng biển rộng lớn. Hiểu Kỳ vội vàng ngồi bật dậy nhìn quanh. Quả nhiên không thấy người kia, tâm trạng theo đó cũng đầy lo lắng, y liền đứng dậy vừa đi vừa gọi: “Đại ca… đại ca… ngươi đang ở đâu?”

Đi một lúc lâu vẫn không thấy có tiếng người trả lời. Tìm mãi vẫn không ra bóng hình quen thuộc. Ở đây tứ bề hoang sơ, Hiểu Kỳ một tâm ủy khúc lo sợ hét to: “Liễu đại ca, ngươi đang ở đâu!??????”

Này một bóng người cũng không thấy. Hiểu Kỳ thất vọng ngồi xuống một gồ đá nhìn về hướng biển xa: “Đại ca… ngươi như nào lại thật bỏ đi…”

Nói thế nào cũng không tin người kia lại bỏ rơi y ở ngay đây. Nghĩ đến lại thấy oán giận, Hiểu Kỳ một tâm trầm uất, nước mắt cũng chầu chức muốn rơi xuống nói: “Liễu Bạch Vân, ngươi nói đi sao lại liền bỏ đi, không cần ta nữa sao? Ngươi thực không cần ta nữa sao? Đại ca… ngươi…”

Giữa lúc đương bi quan, bất giác Hiểu Kỳ bị một bàn tay to lớn đột nhiên kéo lấy tay y lôi đứng dậy gọi to: “Kỷ đệ!”

“Đại… đại ca… ngươi…”

[Đệ Nhất Chương] Tùy Phong Khởi Vũ

Tùy Phong Khởi Vũ


~ Văn Án ~



1640351238510435



~ Đệ Nhất Chương ~


- Bất tri sở thố, cảnh cảnh vu hoài -



Note: như đã hứa, giải pass + re up chỉnh sửa thêm thắt một chút xíu nội dung + lối hành văn Y___Y

...

Dưới bóng hoàng hôn nhàn nhạt, bên cạnh dòng suối trong xanh êm đềm trôi, một thiếu niên vận lam y, dáng vẻ thanh cao mị hoặc. Châu mắt như ngọc nhung thẳng nhìn về một phía, nhãn phượng khẽ lay động che đi tâm sự rối như tơ. Một khắc lại một khắc từng hơi thở dài tuôn ra.

Vừa lúc một bạch y nam tử diện mạo phong nhã anh tuấn, ấn đường đậm, lộ rõ tiền đồ sáng lạng bước tới bên cạnh y gọi: “Kỷ đệ!”

“A, Liễu đại ca…” Nghe tiếng gọi quen thuộc, y liền vui vẻ quay sang nhìn, sau lại chợt nhớ ra một chuyện, sắc mặt vì vậy cũng trầm xuống.

Người kia cười nhẹ, ngồi xuống bên cạnh y ân cần hỏi: “Sao vậy, đang vui sao lại có biểu tình này, lại giận đại ca chuyện gì?

“Đại ca…” Kỷ nhìn thật kỹ nét mặt người kia sau một lúc quay đi nói: “Đại ca sắp thú thê tử sao?”

Thì ra là vì chuyện này. Hắn thật không hiểu ý Kỷ lắm, chuyện hắn đi thú thê thì có vấn đề gì, lại hỏi: “Đệ vì chuyện này mà không vui sao?”

“Cũng không phải…” Y vốn vì việc này mà rối trong lòng, nhưng làm sao có thể nói ra đây. Y cùng ngươi kia lớn lên đã như thanh mai trúc mã. Lúc nào cũng đi cạnh nhau một khắc không rời. Hắn dù không phải huynh đệ thân thích nhưng chuyện gì cũng đều chiều theo ý y, lại còn vì y nghịch dại mà chịu đòn thay, một mực ôn nhu săn sóc. Vốn tưởng rằng đời này kiếp này đều ở bên cạnh nhau. Nghĩ thế nào y cũng không thể tin có ngày người kia sẽ đi thú thê. Y không muốn, nhưng lại không có cách gì ngăn cản, liền hỏi: “Cô nương kia trông như thế nào, có đẹp không?”

Nghĩ về hôn thê tương lai, trong mắt hắn quả có chút ý vui: “Có.”

“Cô nương kia có đẹp hơn ta không?”

Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013

[Previews Đam Mỹ] Tùy Phong Khởi Vũ

Được tích tụ ấm ức bao ngày, tại hạ quyết định phá cách cho một bộ đam mỹ mới, đang trong giai đoạn hoàn chỉnh. Bắt nguồn ý tưởng từ "Đắc Kỷ" một mỹ nhân yêu nghiệt được Trụ Vương ân sủng, lộng hành triều ca.

Tùy phong khởi vũ, Tô Hiểu Kỳ có thể coi như là một đắc kỷ phiên bản đam mỹ =]]z

Tùy Phong Khởi Vũ


Tiện tay loạn thế - Sóng gió kinh thành



◊ Văn Án - Tổng Hợp


Tô Hiểu Kỳ, gọi một chữ Kỷ, sau vào triều ca là Kỷ Nương.


Bảo Vương, Triệu Chi Bảo Nhân.


Thanh mai của Tô Hiểu Kỳ, Liễu Bạch Vân


Hiểu Kỳ từ nhỏ lớn lên ở Tô thành xa xôi, có một thanh mai trúc mã tên gọi Liễu Bạch Vân. Ngày nọ hay tin người kia sắp thú thê, liền rất buồn lòng... Hết lời can gián...


Trích chính văn Chương ...


“Đại ca…” Kỷ nhìn thật kỹ nét mặt người kia sau một lúc quay đi nói: “Đại ca sắp thú thê sao?”

Thì ra là vì chuyện này. Hắn thật không hiểu ý của Kỷ lắm, chuyện hắn đi thú thê thì có vấn đề gì sao, lại hỏi: “Đệ vì chuyện này mà không vui sao?”

“Cũng không phải…” Y cũng liền không thể nói vì việc này mà rối trong lòng. Y cùng ngươi kia lớn lên đã như thanh mai trúc mã. Hắn dù không phải huynh đệ thân thích nhưng chuyện gì cũng chiều theo ý y, lại còn vì y nghịch dại mà chịu đòn thay. Nghĩ thế nào y cũng liền không tin có ngày người kia sẽ sang tình cảm này cho một người thứ ba. Y chính là không muốn người kia thú thê, lại không có cách gì ngăn cản, liền hỏi: “Cô nương kia trông như thế nào, có đẹp không?”

Nghĩ về hôn thê tương lai, trong mắt người kia quả có chút vui vẻ: “Có.”

“Cô nương kia có đẹp hơn ta không?”

“Cái này…” Người kia có chút kinh ngạc hỏi: “Kỷ đệ sao lại hỏi như vậy? Ngươi nói gì cũng là nam tử, sao có thể so sánh với cô nương kia?”

“Cũng có gì là sai. Đại ca thú cô nương kia vì nàng ta đẹp sao. Ta không đẹp sao?”

“Kìa Kỷ đệ…” Hôm nay Kỷ đệ của hắn nói gì nghe thực lạ. Hắn hoàn toàn không thể hiểu được liền nói: “Ngươi… thật sự rất đẹp. Nhưng ta cùng ngươi chính là huynh đệ. Ngươi cớ sao lại làm khó ta?”

“Không có. Ta không làm khó đại ca. Ta cùng đại ca vốn không quan hệ thân thích, chỉ là tình kết nghĩa. Đại ca… ngươi thú ta đi.”

----------------