Hiển thị các bài đăng có nhãn Yaoi Fiction. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Yaoi Fiction. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter 15 ~ Hoàn ~

Thiên Thần Sa Ngã




~ Chapter 15 ~



......................

Note: cuối cùng cũng hết rồi =.="


...

“Nếu anh vào đó lâu quá không thấy ra, em nhớ gọi điện báo cảnh sát nha.”

“Anh hai…

Lời này Ngọc Diệp cũng không hiểu lý do vì sao cho lắm. Chỉ là cô đã đứng bên ngoài đợi rất lâu rồi vẫn không thấy Thái Khang trở ra. Vốn định lấy điện thoại ra gọi cảnh sát, đột nhiên Thái Khang trên tay ôm Khánh Linh trên người khoác hờ một chiếc áo đang mê man trở ra cùng với một cô hầu gái. Ra tới cổng, cô ta vội mở cửa thả người đi.

Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter 14 ~

Thiên Thần Sa Ngã




~ Chapter 14 ~



......................

Note: về sau  viết bị ảnh hưởng văn phong đam mỹ rồi =.="


...

Hệt như một viên pha lê xinh đẹp. Chỉ có thể ngắm nhìn và nâng niu. Nhưng chỉ một vết chạm, cũng hằn lên đó tì vết, và làm cho nó trở nên hoen ố. Chỉ khi được lau chùi cẩn thận, nó sẽ lại trở nên lấp lánh như ban đầu. Nhưng chỉ lỡ tay đánh rơi, sẽ khiến nó vỡ tan. Khánh Linh, một viên pha lê dễ vỡ và dễ hằng lên những tổn thương.



Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter 13 ~

Thiên Thần Sa Ngã




~ Chapter 13 ~



......................

Note: Sến rện =.="


...

Giờ đây, dù mọi chuyện đã qua đi. Nhưng khi nhắc lại cũng khiến Khánh Linh không thể tránh khỏi cơn sợ hãi và toàn thân run rẫy… Người cậu thật sự đang run bấng lên. Hiểu ra được toàn bộ mọi chuyện. Thái Khang lại ôm cậu thật chặt nói:

-Khánh Linh, em đừng run, đừng sợ! Anh đã hiểu rồi! Đừng sợ…

Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter 12 ~

Thiên Thần Sa Ngã




~ Chapter 12 ~



......................

Note: sắp xong =]]z


...

Một tuần bình lặng trôi qua. Tối đến, đang ngồi học bài. Bỗng thấy người hơi nóng, Khánh Linh bỏ đó và đi vào phòng tắm. Sau một hồi lâu ngâm mình trong bồn nước, cậu khoác lên người một bộ Pijama màu đen và quay trở lại bàn học, tiếp tục làm bài tập. Đồng hồ thời gian tích tắt trôi qua. Ngoài trời bất chợt đổ cơn mưa. Gió không ngừng đập ầm ầm vào khung cửa sổ đã khép kín. Bên tai cậu nghe thấy rất nhiều âm thanh. Nghe nó quen quá... Chợt Khánh Linh gục đầu xuống bàn và bắt đầu thở hào hễn… tự hỏi:

“-Cảm giác này là…”

Nó là một cảm giác cực kỳ quen thuộc. Mà cả tuần nay, cậu đã vô tình cố quên nó. Tay cậu bắt đầu run rẫy nắm chặt lấy cây viết và bất ngờ bẻ nó gãy làm đôi…

“-Không… không thể nào! Dừng lại đi…”

Dù biết rằng nó vô cùng xấu xa, nhưng ngay lúc này thật sự Khánh Linh bắt đầu không làm chủ được mình. Cậu rời khỏi bàn học, và quỵ xuống sàn. Tay đưa vào bên trong, xoa đều đều lên nó. Không hiểu từ lúc nào và vì sao mà nó lại cương lên như thế này… Sau một lúc lặng thinh và cố gắng xoa nấng nó… nhưng rõ ràng cảm giác đó càng lúc càng tăng lên. Và cậu biết rằng mình không thể nào tự giải quyết được. Lại chợt nhớ đến thứ đó. Chưa bao giờ Khánh Linh nghĩ rằng lại muốn nó đến như vậy. Đây liệu có phải dục vọng không? Cậu lại lắc đầu liên tục:

-Không… không… không lý nào… tôi không cần thứ đó…

Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter 11 ~

Thiên Thần Sa Ngã




~ Chapter 11 ~



......................

Note: Từ chương này trở đi có cảnh SM siu biến thái! Con nít yêu cầu không nên xem. Trên 18, ai dị ứng thể loại này, đi ra vẫn còn chưa muộn @@.

Có nên đặt pass miễn nhiễm cho con nít ko ta @@.



Ba ngày sau, tối đến người đàn ông ấy đi công tác trở về. Nhìn mặt ông khiến Khánh Linh bỗng thấy sợ hãi. Giờ đây gương mặt ông vẫn lạnh lùng như mọi hôm lại hỏi:

-Mấy hôm nay con có ổn không?

Khánh Linh khẽ gật gật đầu:

-Con… ổn...

Ngay sau đó Khánh Linh vội vàng quay đi. Chợt ông nắm tay cậu lại nói:

-Đi theo ta.

Chợt hiểu ra, cậu cố níu lại nói:

-Con… con phải học bài.

Ông lắc đầu nói:

-Không cần. Với cơ ngơi và sự nghiệp này, con không cần phải học vẫn có thể sống an nhàn cả đời.

Khánh Linh lắc đầu cố đẩy tay ông ra:

-Đừng… đừng…

Thái độ không ngoan ngoãn này bỗng khiến ông phát bực và bất ngờ tát thật mạnh vào mặt Khánh Linh, khiến cậu ngã nhào xuống sàn. Ánh mắt cậu đầy kinh ngạc và mặt cúi gầm xuống, người gần như bất động. Nhớ lại chuyện đáng sợ khi ấy, người cậu bỗng run lên. Và đột nhiên ông bước đến và cưỡng hôn cậu… Lưỡi ông không ngừng tiến vào bên trong khoang miệng cậu và đùa nghịch trong đó… thật nhớp nháp và kinh tởm. Cậu muốn đẩy ông ra, nhưng lại không đủ sức… và thế nào cũng sẽ nhận một cái tát vô cùng dã man mà thôi…

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter 10 ~

Thiên Thần Sa Ngã




~ Chapter 10 ~



......................

Note: Từ chương này trở đi có cảnh SM siu biến thái! Con nít yêu cầu không nên xem. Trên 18, ai dị ứng thể loại này, đi ra vẫn còn chưa muộn @@.

Câu chuyện này xảy ra khi em thụ còn ở nhà @@. Có nên đặt pass miễn nhiễm cho con nít ko ta @@.



Nó cũng là một ngày bình thường như mọi ngày. Thời gian ở trường thật sự rất vui. Khánh Linh đã nhận được một món quà vô cùng ý nghĩa của Ngọc Diệp. Và cả buổi chiều sau khi tan học xong, cậu đã đến công viên giải trí rất vui vẻ với cô, như một buổi hẹn hò thật sự. Khánh Linh thật đã rất, rất thích cô bạn gái này. Cô là một cô gái dịu dàng và chu đáo. Và từ ngày quen nhau, dù chưa bao giờ nói rằng sẽ tìm hiểu nhau. Nhưng cứ âm thầm, cả hai đã trở thành một cặp đẹp đôi trong mắt của bao người khác.

Tối đến, Khánh Linh trở về nhà. Đột nhiên gặp ngay cha cậu đang ngồi lặng thinh trên ghế sopha ở đại sảnh. Đó là một người đàn ông lúc nào cũng chỉ lo công việc làm ăn của mình và rất ít khi nào quan tâm đến con cái. Ông là một doanh nhân thành đạt. Và cũng vô cùng giàu có. Mẹ Khánh Linh qua đời khi cậu vừa được sinh ra chưa được bao lâu. Một mình ông đã ở vậy nuôi cậu lớn lên mà không hề đi thêm bước nào nữa…

Vừa thấy Khánh Linh, ông mỉm cười và dắt cậu đến một căn phòng bày một bữa tiệc thịnh soạn. Trên bàn là chiếc bánh sinh nhật thật to cùng với rất nhiều món ăn khác. Cậu ngạc nhiên nhìn nó. Vì bao năm qua, có bao giờ ông mở tiệc mừng sinh nhật cậu đâu. Mà từ trước đến giờ, mỗi khi hai cha con gặp nhau, cũng rất hời hợt không hề nói gì nhiều cả. Thái độ ông hôm nay khiến Khánh Linh thấy lạ vô cùng. Đã vậy, những người giúp việc hôm nay cũng chẳng thấy đâu, ngôi nhà trở nên tĩnh lặng một cách bất thường...

Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter 9 ~

Thiên Thần Sa Ngã




~ Chapter 9 ~



......................

Note: Chương này có cảnh 18+ @@! Con nít yêu cầu không nên xem. Trên 18, ai dị ứng thể loại này, đi ra vẫn còn chưa muộn @@.



Suốt cả ngày, nếu không có việc phải rời khỏi nhà. Thái Khang đều ở trong phòng với Khánh Linh. Cậu nhóc rất im lặng, lúc nào cũng thế. Nếu không phải Thái Khang hỏi, thì cậu cũng chẳng muốn nói bất cứ điều gì.

Buổi tối, Khánh Linh đã lên giường ngủ rất sớm. Bất chợt 11 giờ đêm, cậu cựa mình thức giấc ngồi bật dậy và người như bất động. Giờ này Thái Khang vẫn còn thức làm bài tập. Nghe tiếng sột soạt anh quay lại nhìn. Thấy thái độ Khánh Linh vô cùng kì lạ, anh vội vàng bước đến giường vịnh bờ vai cậu hỏi:

-Em sao vậy? Sao đột nhiên ngồi dậy làm gì? Ngủ lại đi em!

Khánh Linh vẫn còn ngồi bất động, lại nhớ đến cái cảm giác đó, nước mắt tự động tuôn rơi. Nó khiến Thái Khang giật mình gọi:

-Khánh Linh, em làm sao vậy?

Chợt cậu cúi gầm mặt xuống, xiết chặt lấy tay anh nói:

-Chạm vào người em đi!

-Hả?

Thái Khang kinh ngạc nhìn Khánh Linh. Chợt cậu nhỏm người dậy, choàng tay lên vai anh và nói:

-Hôn em đi!

Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter 8 ~

Thiên Thần Sa Ngã




~ Chapter 8 ~



......................



7 giờ tối, Thái Khang trở về phòng. Thấy Khánh Linh đang ngồi lặng thinh ở một góc giường, cứ như hôm nào, gương mặt vẫn cúi gầm xuống. Thấy vậy anh vội vàng bước lên giường chạm vào gương mặt Khánh Linh hỏi:

-Em làm sao thế? Thấy trong người không khỏe hả?

Thấy Thái Khang, ánh mắt Khánh Linh có vẻ mừng rỡ, mỉm cười nói:

-Anh về rồi!

Thái Khang lắc đầu nghĩ:

“-Vẫn không đúng… nụ cười này… vẫn không đúng…”

Rồi anh ôm Khánh Linh vào lòng:

-Uhm… anh về rồi.

Khánh Linh vẫn không nói gì ngoại trừ đôi tay đưa lên xiết chặt lấy áo anh. Điều này càng khiến Thái Khang cảm thấy khó chịu. Lại hỏi:

-Vậy em đang nghĩ gì? Có đang nghĩ về anh không?

-Hả?

Khánh Linh ngạc nhiên quay mặt sang nhìn Thái Khang. Thấy cái phản ứng này là biết không có rồi, anh thở dài một hơi buông Khánh Linh ra, lại mỉm cười hỏi:

-Vậy… em đang nghĩ gì?

Cùng một câu hỏi anh đã hỏi đến hai lần, khiến Khánh Linh có chút ngạc nhiên, nét mặt hơi buồn quay đi:

-Không có.

Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter 7 ~

Thiên Thần Sa Ngã




~ Chapter 7 ~



 

......................

Bất chợt Thái Khang dừng chân lại ngạc nhiên nhìn. Một làn gió mơ hồ thoáng qua, phản ánh lên hình ảnh một thiếu niên xinh đẹp đang ngồi đung đưa trên chiếc xích đu ấy.

“-Có lẽ nào… mình gặp ảo giác chăng?”

Rồi anh vội vàng chạy đến trước mặt người đang ngồi trên chiếc xích đu và gọi:

-Khánh Linh!

Nghe gọi Khánh Linh kinh ngạc nhìn lên người đang gọi mình. Đôi mắt cậu vẫn còn vương những giọt nước mắt:

-Thái… Khang?

-Khánh Linh… em… em đang khóc sao?

Khánh Linh vội vàng dụi dụi mắt lắc đầu:

-Không có… chỉ là bụi… bụi…

Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter 6 ~

Thiên Thần Sa Ngã




~ Chapter 6 ~



Full rồi nhé...... =]]z sắp thăng lên SM rồi... ko bik sao mà chương này cứ sến sện ra ++

......................

Lại thêm 3 ngày nữa nhanh chóng qua đi. Được sự chăm sóc tận tình của Ngọc Diệp. Bệnh Khánh Linh dần khỏi. Cũng suốt ba ngày đó, Thái Khang hoàn toàn không vào phòng. Hay là những lúc anh ta vào là lúc cậu đã ngủ say nên không biết? Nhưng cũng chẳng có gì quan trọng nữa. Suốt những ngày qua cùng ba ngày bệnh miên man đã cho Khánh Linh một câu trả lời thỏa đáng.

Trưa đến, Ngọc Diệp đi học về lại chạy lên phòng thăm Khánh Linh. Suốt ba ngày chăm sóc cho cậu ta, khiến cô thật sự thấy vui. Lâu lắm rồi mới được gần với cậu ấy như thế. Cô nhẹ nhàng khép cửa phòng lại đến bên giường, đỡ Khánh Linh ngồi dậy hỏi:

-Khánh Linh, bạn đã thấy khỏe hơn chưa? Còn mệt không?

Mặc dù hỏi vậy, nhưng Ngọc Diệp biết chắc Khánh Linh sẽ lại lơ đi như mọi lần và không trả lời câu hỏi của cô. Dù hơi buồn một chút nhưng cô cũng đã quen với điều đó rồi nên không còn cảm thấy gì nữa.

Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter 5 ~

Thiên Thần Sa Ngã




~ Chapter 5 ~



Thời gian đang âm thầm lặng lẽ trôi. Đã ba ngày như vậy qua đi. Vì muốn lánh mặt Khánh Linh, Thái Khang nhường hẳn căn phòng của mình cho cậu. Mặc dù cậu ta như vậy, nhưng không hiểu sao anh cũng không nỡ đuổi đi, lại cũng không thể nào nhìn được mặt cậu ta…

Giờ đây, với phản ứng này của Thái Khang, cậu đã hiểu rồi. Anh cũng như bao người bình thường khác thôi. Một khi nhận ra con người thật của cậu, rồi thì cũng lạnh lùng xa lánh và bỏ rơi cậu mà thôi… Dù đã biết trước là như vậy… nhưng vì sao vẫn thấy đau thương quá. Trước đây vẫn còn mong mỏi, được ở bên cạnh anh như một người em trai. Nhưng giờ đây, sau tất cả mọi chuyện đã xảy ra, cậu biết là không được nữa rồi… Chợt cậu cười nhạt lại nghĩ:

“-Sao mà ngốc thế…? Loại người tệ hại này đáng để được nhận những điều đó sao?”

Và rồi cậu chợt nhận ra, những cái gì tưởng chừng tốt đẹp dành cho mình, đều chỉ là ảo tưởng. Là do tự cậu cho là như vậy. Thực tế còn cay đắng hơn rất nhiều… không có bất cứ ai nghĩ thế cả. Sau cùng có tồn tại thêm nữa cũng chỉ là rác rưởi và bị người ta chà đạp không thương tiếc mà thôi…

Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013

Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter IV ~

Thiên Thần Sa Ngã


~ Info ~




~ Chapter IV ~



Nhìn người đàn ông đang say ngủ trước mặt mình, Khánh Linh thật sự đã rất muốn... Không thể chịu đựng được nữa, cậu gượng dậy trườn lên người Thái Khang và liếm môi anh...

Đang ngủ, chợt cảm thấy có gì hơi nặng đè lên người. Thái Khang vẫn còn chưa tỉnh giấc lại, thì bất ngờ nhận được một nụ hôn cháy bỏng… Trong vô thức, anh đã đáp trả lại nó một cách nồng nhiệt... Người vẫn còn lâng lâng không biết mơ hay tỉnh, thì bất chợt anh cảm thấy như có ai đó đang duyện lấy và đùa nghịch quanh đầu ti của mình…

-Ư…

Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2012

Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter III ~

Thiên Thần Sa Ngã


~ Info ~




~ Chapter III ~


Tối đến, Thái Khang nhẹ nhàng đến bên giường nằm xuống, nhìn Khánh Linh hỏi:

-Này, chân cậu đã khỏi chưa vậy?

Cậu lại không trả lời anh, mà chỉ chăm chú nhìn thật kỹ gương mặt ấy. Bất chợt thấy nó gần với mình quá. Gần đến nỗi, chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm tới. Mặt đối mặt như thế này thật sự khiến trái tim cậu không biết làm sao thôi dao động. Tuy rất ghét những cũng phải công nhận một điều. Anh thật sự rất đẹp trai. Một nét đẹp đầy mạnh mẽ và lôi cuốn. Nó khiến cậu hồi hộp quá, bất chợt tim cứ đập liên hồi, lại thầm nghĩ:

“-Anh ấy như vậy chắc có nhiều bạn gái lắm rồi…. Chắc đâu tới lượt một kẻ tệ hại như mình!”

Lại còn là một đứa con trai hư hỏng nữa chứ…

“-Nếu anh ấy biết được quá khứ của mình, chắc sẽ ghét lắm thôi!”

Nghĩ rồi cậu lại thở dài, không cách nào thôi đi được. Giờ muốn lánh xa anh, chỉ có thể rời bỏ nơi này. Nhưng nơi này có quá nhiều lý do khác nhau để ràng buộc cậu ở lại. Trong đó cũng có phần không đành, cậu thật sự không muốn rời xa anh. Và cũng chỉ muốn âm thầm ở bên cạnh anh thôi. Chỉ cần cậu không nói, anh sẽ không bao giờ biết được. Vậy nên chắc chắn anh cũng sẽ không bao giờ ghét cậu...

“-Chỉ cần mình không nói làm sao ai có thể biết được. Cái quá khứ đen tối ấy, rồi sẽ chóng qua thôi, phải không…”

Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter II ~

Thiên Thần Sa Ngã


~ Info ~



~ Chapter II ~


Kể từ sau khi được Thái Khang đưa về nhà, Khánh Linh không đến trường nữa. Và cũng từ đó mà người ta biết rằng, cậu đã mất tích. Theo lời dặn của anh, Ngọc Diệp cũng không nói với bất cứ ai về việc cậu đang ở nhà mình... Và vờ xem như là không biết gì về tung tích của cậu cả.

Nhưng dường như dẫu cho có đến trường, thì cậu ta học hành cũng chẳng ra sao. Có vô lớp, cũng toàn bị cô mắng và đánh đòn thôi. Trước kia, cậu vốn là một người thông minh, học rất giỏi và cũng rất ngoan ngoãn. Là một lớp trưởng rất tốt, được bạn bè và thầy cô quý mến, tin cậy. Nhưng đột nhiên kể từ sau ngày sinh nhật lần thứ 17 của mình, cậu bắt đầu nghỉ học không phép. Đi học thường xuyên ngủ gục, không làm bài tập về nhà, và không chịu học bài. Nhiều lần bị cô nêu danh trước lớp, và thậm chí còn bị đánh đòn rất đau. Nhưng cậu vẫn cứ đơ người ra chịu đựng. Không thay đổi gì. Hay nói đúng hơn, không thể thay đổi được. Không biết làm sao để thay đổi.

Kể từ đó, cậu rời khỏi vị trí lớp trưởng, dần tuột xuống đứng hàng cuối lớp. Thật không ai hiểu vì sao cậu lại trở nên như vậy. Chỉ biết mặt cậu lúc nào cũng cúi gầm xuống và lẫn tránh tất cả mọi người. Tệ đến nỗi không để bất cứ ai lại gần mình. Lại hay nói mấy câu rất khó nghe, khi có ai đó cố gắng đến bắt chuyện với cậu. Lâu dài, cũng chẳng ai muốn đến gần một người như vậy nữa. Có thể gọi là xa lánh, hoặc gọi là cô lập cũng nên. Nhiều bạn nữ thường hay tán gẫu với nhau, lại khẳng khái nói một câu đầy giận dỗi ngay trước mặt cậu rằng:

“-Đẹp trai thì sao chứ, chảnh như quỷ ai mà thèm đến gần!”



Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter I ~

Thiên Thần Sa Ngã


~ Info ~



~ Chapter I ~


Bừng tỉnh dậy sau cơn say, Thái Khang vội vàng nhìn lên đồng hồ và hốt hoảng:

-Chết! Mình ngủ quên mất!

Đêm qua cả bọn kéo nhau về nhà thằng bạn nhậu và gục luôn tại chỗ. Sáng nay anh còn có một buổi kiểm tra quan trọng.

-Tệ quá! Mình làm hơi quá chén thì phải!

Bây giờ đã là 3 giờ 35 phút sáng. Cả bọn vẫn còn đang say ngủ. Thái Khang vội vã đứng dậy mở cửa dắt xe ra ngoài. Trên đường còn đọng vài vũng nước. Có lẽ vừa mới dứt một cơn mưa lớn. Thế rồi anh rồ ga, chạy hết tốc lực về nhà. Được một lúc, bỗng dưng trời lại đổ cơn mưa, anh lại lên tiếng càm ràm:

-Chết tiệt! Sao tự nhiên lại mưa vào lúc này chứ?

Cơn mưa càng lúc càng nặng hạt. Gió và nước tấp ngược vào mắt anh, đến không thể thấy đường được nữa. Và rồi anh đành phải giảm tốc, chạy thật chậm. Bất chợt một người không biết từ đâu lao nhanh ra đâm vào xe anh, không kịp né, cả hai ngã nhào xuống đường. Chợt tỉnh dậy sau cú ngã choáng váng. Anh đứng dậy đến bên người đó và ngạc nhiên:

“Đây là…”

Trước mắt anh là một thiếu niên xinh đẹp với một chiếc áo ngủ mỏng manh, đang trong tình trạng mê man bất tỉnh. Đây là…

“… một thiên thần ư?”

Kể từ ngày ấy, vòng quay định mệnh đã bắt đầu.