Thiên Thần Sa Ngã

~ Chapter I ~
Bừng tỉnh dậy sau cơn say, Thái Khang vội vàng nhìn lên đồng hồ và hốt hoảng:
-Chết! Mình ngủ quên mất!
Đêm qua cả bọn kéo nhau về nhà thằng bạn nhậu và gục luôn tại chỗ. Sáng nay anh còn có một buổi kiểm tra quan trọng.
-Tệ quá! Mình làm hơi quá chén thì phải!
Bây giờ đã là 3 giờ 35 phút sáng. Cả bọn vẫn còn đang say ngủ. Thái Khang vội vã đứng dậy mở cửa dắt xe ra ngoài. Trên đường còn đọng vài vũng nước. Có lẽ vừa mới dứt một cơn mưa lớn. Thế rồi anh rồ ga, chạy hết tốc lực về nhà. Được một lúc, bỗng dưng trời lại đổ cơn mưa, anh lại lên tiếng càm ràm:
-Chết tiệt! Sao tự nhiên lại mưa vào lúc này chứ?
Cơn mưa càng lúc càng nặng hạt. Gió và nước tấp ngược vào mắt anh, đến không thể thấy đường được nữa. Và rồi anh đành phải giảm tốc, chạy thật chậm. Bất chợt một người không biết từ đâu lao nhanh ra đâm vào xe anh, không kịp né, cả hai ngã nhào xuống đường. Chợt tỉnh dậy sau cú ngã choáng váng. Anh đứng dậy đến bên người đó và ngạc nhiên:
“Đây là…”Trước mắt anh là một thiếu niên xinh đẹp với một chiếc áo ngủ mỏng manh, đang trong tình trạng mê man bất tỉnh. Đây là…
“… một thiên thần ư?”Kể từ ngày ấy, vòng quay định mệnh đã bắt đầu.
…