Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhân Gian Đa Tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhân Gian Đa Tình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

Nhân Gian Đa Tình - Đệ Thập Chương [Hoàn]

Nhân Gian Đa Tình


◊ Văn Án ~ Tổng Hợp


╭(╯^╰)╮


♣ Đệ Thập Chương ♣


Tác giả nói: thế là hoàn rồi đấy. tại hạ thật sự rất muốn nhìn thấy phần sau của Du Nguyệt a.... Dạo gần đây đặc biệt hứng thú chuyện Nam nam sinh tử nha. Phiên ngoại nam nam sinh tử được không? Có nên viết không?

---

Ngày nọ, được thần y tận tình cứu vớt. Du Nguyệt quả là đã được cứu sống kỳ diệu. Nhưng y chính là tâm càng thêm khó nhẫn. Tiêu Tịch Lâu từ vắng lặng nay lại người người ra vào đông đúc. Ở đây vốn đã có Tiểu Viên Tử, hắn như vậy cho là chưa đủ liền phái đến mười thị nữ cùng thái giám hầu hạ. Y có đuổi bọn người kia cũng không đi.


Mỗi bữa đều đem cả một bàn thức ăn trông thật đau mắt bắt ăn, y không ăn liền quỳ xuống khóc lóc ỉ oi. Nguyên là đám người cũng bị bức bách. Hoàng y nam tử kia biết tính y dù cứng rắng nhưng chính là không thể làm ngơ trước người gặp nạn, liền bắt đám người này đi chịu trận. Y có chút chuyện, chính là bọn hắn phải chịu trận thay.


Thế nhưng như vậy cũng không có gì đáng nói đi, hắn cư nhiên ra lệnh đám người không được phép đối y cấp rượu. Y chính là gần ba tháng rồi, một giọt rượu cũng không thể uống. Nghĩ đến Du Nguyệt một lòng căm giận cũng không nói được nên lời.


 

Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

Nhân Gian Đa Tình - Đệ Cửu Chương

Nhân Gian Đa Tình


◊ Văn Án ~ Tổng Hợp


╭(╯^╰)╮


♣ Đệ Cửu Chương ♣


Tác giả nói: khổ ~ không chịu sao... vậy ta ko gọi vậy =.=" xin cho phép tại hạ quay về với hoàng y nam tử bạc tình bạc nghĩa vậy =="

---

Nửa đêm, Bảo Tâm Cung một trận huyên náo. Hoàng y nam tử đang yên giấc thoáng nghe bên ngoài nhốn nháo giật mình tỉnh dậy, bên tai nghe thấy tiếng gọi cực thảm thiết liền vội vàng ngồi dậy khoác lại hoàng bào bước ra ngoài xem.

Trước Bảo Tâm Cung là một tiểu thái giám đang bị đám thị vệ lôi đi, chính là hắn không chịu đi cố nương người lại hướng vào bên trong gào to gọi: “Hoàng thượng, hoàng thượng—”

Đám thị vệ kia sợ hắn làm kinh động hoàng thượng, liền đem hắn vừa lôi đi vừa đánh đập không chút nương tay. Hoàng y nam tử có điểm nhìn không được liền nói: “Dừng tay!”

Hắn một lời vừa ban, đám thị vệ lập tức buông tiểu thái giám kia ra, quỳ xuống: “Tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”

Hắn còn chưa nói gì liền thấy tiểu thái giám chạy đến quỳ dưới chân khẩn cầu nói: “Hoàng thượng, hoàng thượng cứu chủ tử của nô tài. Hoàng thượng, thỉnh ngài đi cứu chủ tử của nô tài—”

“Ngươi—”

Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

Nhân Gian Đa Tình - Đệ Bát Chương

Nhân Gian Đa Tình


◊ Văn Án ~ Tổng Hợp


╭(╯^╰)╮


♣ Đệ Bát Chương ♣


Nữa canh giờ sau, Tiểu Viên Tử lại trở vào đến bên giường đỡ Du Nguyệt dậy. Lần này y thực ngoan ngoãn, đã không đẩy ra mà còn ăn hết cả bát cháo.


Ăn xong trông thần thái y có vẻ tốt hơn một chút. Tiểu Viên Tử chính là thở dài để y nằm xuống liền lui ra ngoài cửa. Hắn nhìn lên trời, tái nhìn xuống đất rốt cuộc cũng chịu không nổi mà thở dài, miệng lầm bầm trách cứ: “Chủ tử a chủ tử— Ngươi thế nào cháo bào ngư vừa ngon vừa tẩm bổ tốt như vậy không ăn. Lại cái cháo trắng một chút mùi vị cũng không có kia mà đem ăn hết. Thực là hảo tức chết với ngươi đi—!”


 Du Nguyệt nhìn theo bóng lưng Tiểu Viên Tử cho đến khuất dạng. Y sao không biết hắn nghĩ cái gì. Chính là cháo trắng dù không có mùi vị gì nhưng cũng là có ăn no bụng đi. Lại không phải khó ăn như cái thứ hỗn tạp kia


Thực đã lâu rồi, y không còn ăn những thứ cao lương mỹ vị gì đó. Qua nhiều năm lại sinh ra nhàm chán, đến nổi có ăn cũng cảm thấy không quen. Nếu nhân sinh đã định sẳn là cô tịch, còn cần gì một chút như vậy điểm tô thêm sắc màu. Y cũng không nguyện thay đổi.


Mỗi ngày nhìn mặt trời lên xuống mấy lượt. Từ buổi sớm mai đến khi sắc trời chuyển sang tối đen đều không có nhiều thay đổi. Bất quá cái thay đổi chính là thế sự. Du Nguyệt nhìn lòng người thay đổi khó nắm bắt không khỏi cười lạnh.


 

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Nhân Gian Đa Tình - Đệ Thất Chương

Nhân Gian Đa Tình


◊ Văn Án ~ Tổng Hợp


╭(╯^╰)╮


♣ Đệ Thất Chương ♣


Hoàng y nam tử vừa rời khỏi, Tiểu Viên Tử bù lu bù loa chạy vào quỳ xuống chân Du Nguyệt tức tưởi khóc: “Chủ tử… ngươi sao lại không cần ta? Thế nào lại đuổi ta đi? Chủ tử, ta chính là hầu hạ ngươi không được tốt, không nên giấu rượu của ngươi, không nên nhiều lời với ngươi, nhưng ta nhất định sẽ sửa đổi. Ngươi đừng đuổi ta đi. Ta không muốn đi. Không muốn đi a—“


“Tiểu Viên Tử… ngươi…” Du Nguyệt nhìn người trước mặt tâm thực không nhẫn được. Cũng không đành lòng, liền quay mặt vào bên trong thở dài nói: “Ai… Ngươi mau chuẩn bị hành lý rời đi. Ta không cần ngươi hầu hạ.”


Nhân Gian Đa Tình - Đệ Lục Chương

Nhân Gian Đa Tình


◊ Văn Án ~ Tổng Hợp


╭(╯^╰)╮


♣ Đệ Lục Chương ♣


Trở lại Bảo Tâm Cung, một thân hoàng y nam tử ngồi lặng trước bàn không ngủ. Nhìn vào ba ngọn nến hướng kia, trong đầu liền hiện ra có những chuyện rõ ràng, có những chuyện hoàn toàn không rõ ràng. Nhớ rất rõ chính là Mỹ cơ năm xưa thập phần tú lệ. Gặp một lần đều khiến người không thể nào quên. Mỹ cơ ngày ấy đi vào triều chính, tâm như thủy hồ, ngay thẳng, lương thiện, không vị, không tranh. Một tách trà thượng đẳng, sắc hương kỳ lạ được dâng đến. Chỉ một ngụm nhỏ đã muốn đưa hồn hắn đi. Cùng với mỹ cơ năm xưa càng khắc cốt ghi tâm. Tiếc rằng năm xưa, giữa lúc triều chính rối loạn, gian thần lộng hành, nội cung một phen dậy sóng tranh quyền đoạt lợi. Mỹ cơ cũng không tránh khỏi tai kiếp, một phen bị độc dược bức tử. Hắn một trận thương xót tối chấn chỉnh triều chính, đem tất cả mọi âm sự vạch trần... Ngày ấy sau khi tường tận sự tình, hắn một tâm kiên định liền đem tất cả đi lộng sát. Chỉ tiếc hậu quả để lại là khôn lường.


Từ đó, đêm nằm xuống hắn vẫn thường nhớ lại bóng dáng Mỹ cơ tú lệ năm xưa. Chính là ẩn ẩn trong bóng kia còn có một dáng hình bạch y mờ nhạt. Hắn càng chạy theo y, người kia lại càng đi xa. Hắn căn bản không nhận ra bạch y đó là ai. Duy chỉ biết người kia luôn khiến tâm hắn mang nhiều khổ sở nói không được.


Hắn như vậy còn có thể làm minh quân sao?


Ngay sáng hôm sau hắn phó người căn dặn liền âm thầm cải trang xuất cung.


 

Nhân Gian Đa Tình - Đệ Ngũ Chương

Nhân Gian Đa Tình


◊ Văn Án ~ Tổng Hợp


╭(╯^╰)╮


♣ Đệ Ngũ Chương ♣


Sau một ngày được thái y tận tình cứu chữa. Sốt cao trên người dần hạ, Du Nguyệt dần tỉnh lại. Thùy mi cố mở lên nhìn xung quanh…


Đêm cô tịnh, ánh đèn lờ mờ từ ngọn nến lung linh mờ nhạt cũng không làm sáng cả tịch gian. Nói mạng người tựa như một ngọn nến, có chút gió lay động liền sẽ tắt. Nếu không tắt cũng sẽ lưu mờ một cõi không ai chú tâm đến.


Lại thấy Tiểu Viên Tử gục đầu bên song giường. Hắn đêm nào cũng như vậy, nói không ngủ, phải thức canh y, nhưng thân người là phàm nhân, cũng có lúc không tự chủ mà gục xuống. Chỉ là hắn cần gì phải khổ thân như vậy a, nghĩ đến Du Nghuyệt có chút cảm thương gọi hắn: “Ngốc tử…”


Nhân Gian Đa Tình - Đệ tứ Chương

Nhân Gian Đa Tình


◊ Văn Án ~ Tổng Hợp


╭(╯^╰)╮


♣ Đệ Tứ Chương ♣


Ráng chiều tàn úa sau ngọn liễu đào trước nhà. Tiểu Viên Tử thơ thẩn mang chén thuốc đi vào bên trong. Hắn nhẹ để thuốc lên bàn cạnh giường, liền gọi Du Nguyệt dậy: “Chủ tử… chủ tử… mau dậy uống thuốc đi a.”


Cả ngày nay, lúc vừa về chưa được bao lâu, Du Nguyệt liền đi vào mê man, người không ngừng toát ra mồ hôi lạnh, thái dương một trận nóng bừng không hạ. Hắn liên tục lau người cho y, nhưng chính là không có hiệu nghiệm, mỗi lúc lại càng nóng hơn. Nhìn chủ tử miên man khổ sở như vậy, hắn thực nhẫn không được lại lay người y nói: “Chủ tử, mau– mau tỉnh lại đi.”


Thế nhưng gọi mãi đến mấy lượt người kia mới có động tĩnh trở người lại, thùy mi khó khăn lắm cũng mở không lên, lắc đầu yếu ớt khoát khoát tay nói: “Ta… muốn ngủ… đừng nháo.”


 

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

Nhân Gian Đa Tình - Đệ Tam Chương

Nhân Gian Đa Tình


◊ Văn Án ~ Tổng Hợp


╭(╯^╰)╮


♣ Đệ Tam Chương ♣


Đại yến vừa tàn, hoàng y nam tử say đến cái gì cũng không biết. Người được lệnh đến thị tẩm, theo tiểu thái giám cúi gầm mặt bước đi. Tiểu thái giám nhìn cũng không thèm nhìn lấy mặt. Chính là người này, cách đây vài năm đã đi vào quên lãng, không còn ai nhớ đến.



Du Nguyệt vừa được đưa vào trong liền bị hắn mạnh kéo xuống bên giường. Nam tử năm xưa cái gì cũng ôn nhu, bây giờ lại như mãnh thú cường bạo không một chút thương tiếc áp người xuống dưới thân. Tiểu u cốc sau mấy năm liền khép kín, bất ngờ bị mở toan ra, người kia đem cả thân hung khí cực lợi hại tiến nhập sâu vào, liền khiến y thấy người đau đớn như sắp chết. Chính là môi y cắn chặt lại, đến xuất huyết vẫn không thấu khỏi đau đớn dưới hạ thân bị người không một chút lưu tình luật động. Y cảm thấy cả người như bị xé đôi ra theo từng cử động mạnh bạo của hắn. Nước mắt không tự chủ lại rơi xuống sau bao năm câm lặng, thoáng chút giàn giụa trên cả gương mặt nhem nhuốc. Sợ hãi, y chính là đang sợ hãi. Năm xưa, dù lần đầu tiên kia có bị hai nam nhân cưỡng bức cũng chưa thấy đau đến như vậy. Thân đau, tâm can cũng một trận tê dại đến liệt phế. Y thà là cả đời để nam nhân kia quên lãng y, cả đời này cũng không xuất hiện trước mặt hắn, cũng không muốn một đêm đầy đau đớn như này.


 

Nhân Gian Đa Tình - Đệ Nhị Chương

Nhân Gian Đa Tình


◊ Văn Án ~ Tổng Hợp


╭(╯^╰)╮


♣ Đệ Nhị Chương ♣


 

Tái quay về cái thuở y còn tưởng sau khi trải qua bao nhiêu cơ cầu, trời rốt cuộc không phụ lòng người, cuối cùng cũng được viên mãng, bỏ đi hết gánh nặng quá khứ, tâm cũng không còn âu sầu trầm lặng, vui vẻ nhiều hơn, cũng là ngày ấy có hắn luôn luôn bên cạnh đối ẩm, chuyện trò. Lời êm ái dễ nghe bên tai, cùng hẹn thề sắc son, nói cái gì mà sơn cùng thủy tận… Chính là sơn vẫn trùng trùng, thủy tháng tháng năm năm mấy lượt lên xuống chưa bao giờ tận. Bất quá là cái tâm người đã tận.


Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2013

Nhân Gian Đa Tình - Đệ Nhất Chương

Nhân Gian Đa Tình


◊ Văn Án ~ Tổng Hợp


╭(╯^╰)╮


♣ Đệ Nhất Chương ♣


Sinh ra trong một gia đình nông gia. Đã vậy nhà lại có đến bảy hài tử, ngay cả cái ăn cái mặc cũng thập phần túng thiếu. (hài tử: trẻ con, con cái trong gia đình)


Y nguyên là con thứ trong gia, thân là nam nhân, lớn lên ngoài khí chất một nam tử, cũng có chút tư sắc dễ nhìn của nữ tử. Chính là có nét ưu tú, xinh đẹp. Nhưng cũng không có gì lấy làm đặc biệt. Khi nhìn vào sẽ thích, thế nhưng không gặp một thời gian liền muốn quên. Một chút tư sắc cũng không khiến người ta có thể nhớ hoài.


Năm đó, y mười tuổi, thôn trang có nạn mất mùa, trong nhà lương khô, gạo thóc cái gì cũng cạn. A Thất sinh ra ốm yếu, nay lâm bệnh nặng không tiền chạy chữa, nhà liền lâm vào cảnh khốn cùng. Ngày nọ, vừa may có một thương nhân đi ngang qua trông thấy y liền ngỏ ý muốn mua. Thấy gia cảnh hoạn nạn, bớt một người như bớt một miệng ăn, y cũng cam nguyện bị bán đi lấy tiền chạy chữa cho đệ đệ.


Dù cho có bị bán đi làm hạ nhân ở nơi nào đó, cực khổ thế nào y cũng có thể cam chịu được. Chỉ là không thể ngờ đến, ngày đó thương nhân kia mang y đi đến một nơi rất xa, xa đến nổi mai này y có muốn trở lại thăm gia cũng không biết đường mà về.