Là Tự Ta Đa Tình

♠ Đệ Lục Chương ♠
.
.
.
Nữa đêm tỉnh lại, ta chỉ cảm thấy đầu rất đau. Ta muốn gượng ngồi dậy lại bị Tiểu Nghi Tử một trận đè xuống, rồi hắn lên tiếng càm ràm: “Công tử nằm yên đi. Ngươi làm sốt rồi đó. Ta đã bảo ngươi đừng đi, ngươi vì sao nhất định không chịu nghe. Ngươi như vậy khiến ta đứng ngồi không yên cả ngày nay.”
Trông hắn thực khả ái, ta vỗ vỗ lên tay hắn cười nói: “Ta không sao, đã khổ cho ngươi rồi.”
Hắn thở dài nói: “Ngươi cũng biết ta khổ rồi thì phải biết tự chăm sóc cho bản thân đi. Đừng làm những chuyện khiến ta phải lo lắng nữa.”
Ta lặng im, hắn nói: “Công tử ngươi xem ngươi yếu đến thế nào. Người ta cũng dầm mưa như ngươi mà có làm sao đâu. Ngươi phải bồi bổ nhiều vào đi.”
Ta không trả lời, chỉ nhìn hắn thật lâu. Ta thực không hiểu rõ, dù biết hắn là một đứa trẻ tốt, thế nhưng hắn việc gì phải phí sức tận tụy vì một người như ta đây?
Ta hỏi hắn: “Ta dù có khổ như thế nào cũng có làm sao. Ngươi việc gì phải tự chuốc khổ vào thân?”
Hắn lặng thinh suy nghĩ một lúc nói: “Công tử, lần đầu tiên gặp ngươi ta cảm thấy có một cái gì đó rất thân quen. Ngươi thực sự rất tốt. Ngươi chưa từng đánh ta.”
“Ta làm sao có thể đánh ngươi?”
“Ngươi đối xử với ta rất tốt.”
“Ta chưa từng làm gì cho ngươi.”
Hắn đột nhiên nhìn ta cười nói: “Công tử có thể ngươi không nhận ra, nhưng bản thân ta là một nô tài, ta đã quen bị chà đạp đánh đập. Hoàng thượng lệnh cho ta đến đây chăm sóc cho ngươi. Ngươi chính là chủ tử của ta. Thế nhưng chỉ có ngươi không xem ta là nô tài, lại luôn luôn đối xử ôn nhu với ta. Dù ta có thế nào, ngươi cũng chưa từng mắng ta, lại còn cho ta một cuộc sống bình yên ấm áp. Chỉ như vậy thôi cũng đủ khiến ta mang ơn lắm lắm rồi.”
Những lời hắn nói chắc cũng có lý, ta lặng quay người đi nói: “Ta không thể hiểu được ngươi.”
Hắn kéo ta quay lại nói: “Chỉ mình ta hiểu là được rồi.”
Sau đó hắn cẩn thận lau mồ hôi cho ta. Đầu ta vẫn còn đau như vậy. Ta đưa mắt nhìn về những ngọn nến phía xa xa kia. Từ nơi đó phát ra những ánh sáng lung linh huyền ảo đầy màu sắc, thật đẹp… thoáng chốc như đưa ta đến một nơi đầy mị hoặc. Rồi bên tai ta lại thoáng nghe có tiếng nói: “Công tử ngươi bây giờ là ngươi thân duy nhất của ta. Ngươi đau nói ta làm sao không đau được đây?”
“Người thân…”
Ta không rõ lắm từ này… Hắn gật đầu nói: “Phải… là người thân… vì vậy ngươi…”
“Nguyên lai là như vậy…”
Trong mơ hồ ta nghe có tiếng xì xào bên tai, thế nhưng lại không thể nghe rõ lắm những lời hắn nói…
.
.
.