Hiển thị các bài đăng có nhãn Đam Mỹ Việt Nam. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đam Mỹ Việt Nam. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 31 tháng 3, 2016

[Quyển 1] Minh Quang Truyền Kỳ [Toàn Văn]

Minh Quang Truyền Kỳ


1327323213537


❈ Trang văn án tổng hợp 


Tác giả: Ám Trần Di Tán


Thể loại: đam mỹ, cường x cường, trước ngược sau sủng, huyền huyễn, cổ trang, cung đình, hơi hơi hài


Số chương: 2 quyển hoàn.... 


Lời ngỏ: Đối với Minh Quang này thì ai hay tự kỷ trên nhà ta chắc đã biết rồi, có người đọc rồi, có người chưa. Có một thời kỳ phải close truyện này lại vì lý do chỉnh sửa. Hiện tại hoàn tất quá trình chỉnh sửa, cũng như thực hiện lời hứa với một vài người bạn, ta share duy nhất trong một pic này bao gồm 7 chương để các bạn tiện theo dõi trở lại, trên thực tế là ta không phân chương cho quyển này.



Tổng hợp:


Tiết tử | Đệ nhất chương | Đệ nhị chương | Đệ tam chương


Đệ tứ chương | Đệ ngũ chương | Đệ lục chươngĐệ thất chương


Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2014

[Đam Mỹ] Minh Quang Truyền Kỳ ~ Đệ Nhất Chương [Update]

Minh Quang Truyền Kỳ


~ Văn Án ~



~ Đệ Nhất Chương ~


-------oOo--------


BeautifulBambooForest2Ở dưới chốn nhân gian, một nam nhân bình phàm hướng về phía rừng trúc xa xăm, đột nhiên trong lòng lại cảm thấy bất an. Đã mấy ngày qua rồi, người kia vẫn chưa quay về. Hắn nhớ đến lại nở nụ cười nói: “Minh Quang, chú thỏ kia đã khỏe mạnh trở về rừng rồi, còn ngươi đang ở đâu sao không quay về?”


Không gian tĩnh lặng chỉ nghe toàn tiếng lá cây theo làn gió thổi đến mà rơi rụng xao xác, một mình hắn ngồi đó chờ đợi mấy ngày rồi chưa từng rời đi…


Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

Minh Quang Truyền Kỳ ~ Đệ Thất Chương ~ [Hoàn Quyển 1]

Minh Quang Truyền Kỳ


~ Văn Án ~



~ Đệ Thất Chương ~


221622_553030694718574_496321534_nLúc diện kiến Minh Quang, chỉ có thể nói lời đồn không hề sai, mà thực tế còn quang đại hơn rất nhiều. Y diện mạo ôn hòa, phong tư thiên liên lãnh nguyệt, gương mặt thanh thoát, đôi mắt tinh quang tỏa sáng. Y cao ngạo, cũng không khiến người khác chán ghét, ngược lại còn cảm thấy bản thân được kết giao cùng y là một loại hãnh diện, mà bản thân y cũng chưa từng đối với bất kỳ ai mà tỏ ra có nửa điểm khi thường.


divider-gold


Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

[Đam Mỹ] Minh Quang Truyền Kỳ ~ Đệ Lục Chương ~

Minh Quang Truyền Kỳ


~ Văn Án ~



~ Đệ Lục Chương ~


e2925-candleTrong màn đêm đen không gian bị thu hẹp lại, có thể phi thường cảm nhận được cái bỏng rát trên da thịt, đau đớn cực hạn, lại không cách gì giãy giụa, không cách gì né tránh, chỉ có thể cắn răng đón nhận từng đợt nóng bức đổ trên người mình.


divider-gold


Thứ Ba, 18 tháng 11, 2014

[Đam Mỹ] Minh Quang Truyền Kỳ ~ Đệ Ngũ Chương ~

bMinh Quang Truyền Kỳ


~ Văn Án ~



~ Đệ Ngũ Chương ~


Carnation_flower_photo_HS084_350AA


...Dạ Minh không trả lời lại lãnh đạm nhìn hắn, cũng không rõ là oán hay bi, trong đôi con ngươi sâu thẳm kia dạ lên một tia băng giá vô hình, phút chốc như muốn đen hắn đông cứng lại. Hắn đột nhiên cảm thấy sợ hãi, sợ cái băng giá của người này đem hắn đi cô lập lại đem hắn ra dày vò, một chút nhiệt lượng trong lúc khoái triều lên cũng không thể đem tảng băng này tan ra hết, rồi hắn sẽ chết dần chết mòn trong lạnh giá cô độc...


divider-gold


Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2014

[Đam Mỹ] Minh Quang Truyền Kỳ ~ Đệ Tứ Chương ~

Minh Quang Truyền Kỳ


~ Văn Án ~



~ Đệ Tứ Chương ~


2042012161057795Hoàng Thiên đang đứng trước cửa khoanh tay nhìn ra y, trong đôi con ngươi đen tối đó ẩn chứa một tia nhìn lạnh lùng ảm đạm, xót xa cùng thương tâm tất cả xoáy vào nhau nói không nên lời. Dạ Minh đứng trước mặt hắn chỉ cách vài bước chân nhưng lại giống như xa đến vạn dặm, một tầng tóc đen phủ xuống che mất cả mắt, khiến hắn không thể nhìn thấy được rõ là bi hay thương. Dạ Minh đứng yên bất động một hồi lâu, gió đêm từng trận nổi lên lạnh buốt mang theo tầng tóc ướt át nặng nề dao động.


divider-gold

Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2014

[Đam Mỹ] Minh Quang Truyền Kỳ ~ Đệ Tam Chương ~

Minh Quang Truyền Kỳ


~ Văn Án ~



~ Đệ Tam Chương ~


1325669746280077629_574_0Nghe thấy tiếng bước chân dần đi xa, Dạ Minh lúc này mới mở mắt ra. Tư vị xót xa vẫn còn đầy ở trên cổ, một mùi tanh hôi khó chịu, mặc dù đã nôn đến nhiều lần vẫn không xuống được cảm giác kinh tởm đó. Khi đó đột nhiên nghĩ đến, nếu có người này bên cạnh, có thể nào cứu được mình thoát khỏi nanh vuốt của ác quân hay không?


GoldSeparator

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2014

[Đam Mỹ] Minh Quang Truyền Kỳ ~ Đệ Nhị Chương - [Update]

Minh Quang Truyền Kỳ


~ Văn Án ~



~ Đệ Nhị Chương ~


-------oOo--------

xthumb_67fhz4O1.jpg.pagespeed.ic.obaZ9gpgIlHoàng Thiên vừa nói vừa hướng xuống định hôn lên môi y, Dạ Minh miễn cưỡng tránh qua một bên, hắn lại kéo mặt y quay về đối diện với mình khó hiểu hỏi: “Trẫm xem ngươi cũng là đồng một dạng tâm cao khí ngạo, có phải thật là lại thích làm chuyện vô sỉ bất chấp mất hết tự tôn, để rồi cả đời này được ở trong cung làm sủng vật chờ trẫm đến mà hưởng lạc không hả?”


divider-gold


Thứ Năm, 10 tháng 7, 2014

[Phiên Ngoại] Là Tự Ta Đa Tình - Chương 4 [Toàn Văn Hoàn]

Là Tự Ta Đa Tình - Phiên Ngoại


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Tứ Chương ♠


.


.


.


Vừa lúc đêm vừa xuống, rất thích hợp để thi tửu.

Tiểu Nghi Tử mang ra rất nhiều rượu, rót đầy vào hai chén lớn trên bàn. Ta cầm lấy một chén lớn đưa đến trước mặt nói: “Ai gục xuống trước xem như thua. Cạn!”

Ngươi gật đầu, cũng cầm lấy một chén đưa lên nói: “Được, cạn!”

.

Uống liên tục đã được gần nữa canh giờ, ngươi vẫn chưa có dấu hiệu nghiêng ngã. Ta cũng chưa từng phải uống nhiều rượu như vậy. Ngươi đột nhiên quăng chén sang một bên, đứng dậy đem một bình rượu lớn nâng lên. Ta còn chưa hết ngạc nhiên, đã nghe ngươi nói: “Uống cả bình đi.”

“H… hảo…”

Ngươi cứ như vậy đem cả bình rượu lên ngữa cổ uống, ta cũng không còn lựa chọn nào khác phải làm theo. Ta chợt nhận ra, ngươi dường như say rồi, đôi má ngươi đang rất đỏ, hạt đậu nhỏ ở cổ ngươi di chuyển lên xuống thập phần quyến rũ câu nhân, thoáng chốc như muốn cuốn ta vào. Ta muốn ăn hạt đậu nhỏ kia của ngươi, cũng muốn ăn cả người ngươi.

Chỉ cần ta không gục xuống, nhất định sẽ có cơ hội.

Cứ thế ta cùng ngươi uống hết bình này sang bình khác. Đầu óc ta càng ngày càng quay cuồng mà sao mãi vẫn không thấy ngươi gục xuống. Ta lẽ nào…

.

.

.

[Phiên Ngoại] Là Tự Ta Đa Tình [Đệ Tam Chương]

Là Tự Ta Đa Tình - Phiên Ngoại


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Tam Chương ♠


.


.


.


Sáng hôm sau, ta sảng khoái rời khỏi giường.

Vừa ra khỏi phòng đã thấy Tiểu Nghi Tử mặt mày tóc tai thiếu chỉnh tề uể oải bước đến, ta ngạc nhiên nhìn hắn hỏi: “Ngươi bị làm sao? Bệnh a?”

Hắn rất có lễ phép nhìn ta cúi đầu nói: “Lão gia, ta không có bệnh.”

“Vậy sao ta ngươi trông như thiếu sức?”

“Đều là nhờ ân của lão gia đây a.”

Nói xong hắn bỏ đi vào bên trong phòng chăm sóc cho ngươi.

Này thực không thể hiểu hắn.

.

[Phiên Ngoại] Là Tự Ta Đa Tình [Đệ Nhị Chương]

Là Tự Ta Đa Tình - Phiên Ngoại


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Nhị Chương ♠


.


.


.


.

Lúc ta nói ta đã đem vương vị truyền lại cho hoàng đệ. Ngươi đã rất kinh ngạc, dường như còn không tin lời ta nói. Thế nhưng ta cũng đâu phải đùa với ngươi.

Sau đó ta muốn đưa ngươi rời khỏi cung, ngươi đã rất tức giận mắng ta buộc ta rút lại. Ta đã không hiểu ngươi vì cái gì lại mắng ta. Ngươi không phải muốn ta thoái vị? Không phải muốn ta đưa ngươi đi ẩn cư sao? Ta cũng đã bố cáo thiên hạ rồi, ngự đệ cũng đã đăng cơ, ta còn có thể rút lại sao?

Sau đó ta mới hiểu được mong muốn của ngươi. Ngươi không phải thực muốn ta thoái vị. Ngươi chỉ muốn ta lại bỏ mặc ngươi, tiếp tục làm đế vương của ta, rồi tìm một phi tần nào đó giúp ta sinh tử kế vị.

Ngươi là nam tử, không thể làm được chuyện đó. Vì thế ngươi muốn rút lui. Ngươi muốn ta làm một bậc minh quân lưu danh thiên cổ.

Nhưng ngươi làm sao biết, ngươi như vậy lại càng khiến ta không thể rời đi. Đừng nói ta yêu ngươi không thể tách rời, dù cho không phải như vậy, với những lỗi lầm năm xưa ta gây ra cho ngươi lớn như vậy, ta làm sao có thể lại bỏ mặc ngươi?

[Phiên Ngoại] Là Tự Ta Đa Tình [Đệ Nhất Chương]

Là Tự Ta Đa Tình - Phiên Ngoại


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Nhất Chương ♠


.


.


.


Ở nơi này, thời gian trôi qua mỗi ngày đều rất nhàn hạ. Xuân hạ thu đông, mỗi mùa trôi qua mang theo rất nhiều thay đổi, chỉ có duy nhất một điều không thể thay đổi.

.

Ta vẫn còn nhớ rõ ngươi ngày đó suy kiệt tưởng chừng như không ai có thể cứu được.

Nghe nói trên đỉnh Thiên Sơn quanh năm tuyết phủ có một vị thánh sống, bất kể là ai bệnh nặng như thế nào, chỉ cần lão đồng ý chữa trị, người đó nhất định sẽ được cứu sống thần kỳ.

Vì thế ta cùng với Tiểu Nghi Tử không quản ngày đêm mang ngươi đi tìm vị thánh sống đó.

Lúc đến chân Thiên Sơn, ngươi dường như chỉ còn lại một nữa mạng. Trời đổ mưa tuyết rất lớn, ngươi mặc dù đã được phủ rất nhiều áo ấm, thế nhưng vẫn cứ thấy cơ thể ngươi lạnh dần. Ta không biết là do trời lạnh hay lo sợ mà bản thân cũng đang run lên.

[Đệ Cửu Chương] Là Tự Ta Đa Tình [Chính Văn Hoàn]

Là Tự Ta Đa Tình


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Cửu Chương ♠


.


.


.


Tối đó, đột nhiên bên ngoài rất ồn ào. Thoáng chốc đã lan đến Thanh Hoa Các. Một đám thị vệ phá tan cửa xông vào bên trong bắt ta cùng với Tiểu Nghi Tử mạnh bạo lôi ra bên ngoài.

Lúc đó ta thấy ngươi gương mặt tối đen nhìn ta. Ta không rõ chính mình đã làm gì sai, ngươi vì cái gì lại nỗi giận như vậy?

Ngươi lặng thinh không nói gì. Đợi đến rất lâu sau bọn thị vệ đi ra trình báo đưa cho ngươi một thứ rất lạ nói: “Khởi bẩm hoàng thượng, đã tìm thấy thứ này trong giường ngủ của y.”

Ta kinh ngạc không biết thứ kia là gì, làm sao có thể ở trong giường ngủ của ta được?

Ngươi đem thứ kia đưa cho quan thái y bên cạnh xem, hắn nhìn qua gật đầu nói: “Bẩm hoàng thượng chính là nó.”

Một lời vừa phán ra, ngươi quay lại nhìn ta ánh mắt đầy căm hận. Ta sợ đến phát run lên. Ngươi nghiến ngầm từng chữ hỏi ta: “Ngươi vì cái gì hạ độc hại chết Phi Nguyệt?”

“Ta…”

[Đệ Bát Chương] Là Tự Ta Đa Tình

Là Tự Ta Đa Tình


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Bát Chương ♠


.


.


.


Không lâu sau đó nàng lại đến cùng với một nha hoàn. Nàng gặp ta vui vẻ tự nhiên hỏi: “Công tử có nhã hứng cùng ta làm một ván cờ không?”

Ta gật đầu: “Được.”

Sau đó nàng cùng ta ngồi đánh cờ ở bàn ghế đá trước nhà. Lúc đánh một nước cờ, nàng phải suy nghĩ rất lâu. Ta đi một nước, nàng lại mất rất lâu để suy nghĩ. Nàng làm cho ta rất có cảm giác không thể nhẫn nại được. Nàng đang muốn đọ sức kiên nhẫn với ta sao? Nghĩ cũng lạ, một nước cờ có rất nhiều cạm bẫy, nàng cứ vậy chui đầu vào. Mỗi lúc ta lấy đi của nàng cùng lúc nhiều quân cờ, nàng có vẻ rất tiếc chặn tay ta lại nói: “Ấy… ấy…”

“Nương nương có gì sao?”

Nàng lắc lắc đầu rút tay về. Ta đi một nước nói: “Nương nương tới lượt nàng.”

Nàng lại suy nghĩ rất lâu, lúc nàng đặt xuống một quân cờ, còn có phần do dự, lúc ta vừa định đặt cờ xuống bàn, nàng liền chặn tay ta lại nói: “Ấy… ta nhầm rồi, cho ta đi lại đi, chỉ một lần thôi…”

[Đệ Thất Chương] Là Tự Ta Đa Tình

Là Tự Ta Đa Tình


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Thất Chương ♠


.


.


.


Lúc ta trở mình dậy chỉ cảm thấy bả vai đau nhức kịch liệt, cơn đau vẫn chưa dứt. Trước mắt là Tiểu Nghi Tử ngồi tựa mình vào đầu giường ngủ thiếp đi. Trông hắn dường như rất mệt mỏi, dưới mắt là một mãng thâm đen. Không biết ta ngủ đã bao lâu rồi mà mắt hắn lại như vậy, có phải đã nhiều đêm rồi thức trắng? Ta chợt thấy thương hắn thật nhiều, nhưng lại không biết phải làm gì để bù đắp lại cho hắn.

Ta nhìn ra ngoài trời, dường như là buổi sáng sớm.

Ta chợt nhớ ra, phải rồi… mỗi buổi sáng ngươi đều ra ngồi ở hậu hoa viên. Ta luôn đến để thầm lặng nhìn ngươi. Ta không biết những ngày đã phải khó nhọc trôi qua như thế nào, thế nhưng lúc nào cũng mong đến thời điểm đó để được trông thấy ngươi. Gương mặt ngươi anh tuấn, đôi mắt ngươi sáng rực như thể cuốn hút mọi ánh nhìn. Khi ngươi khoác lên người hoàng bào thập phần uy nghiêm, phong thái lại điềm đạm tự nhiên. Ta chính là muốn nhìn ngươi những lúc như vậy, lại sợ ngươi nhìn thấy ta sẽ không được vui, sợ ngươi nổi giận, sợ ngươi lạnh lùng, lãnh đạm nhìn ta. Vì thế mặc dù ta đã rất muốn được chạm vào người ngươi, nhưng ta luôn nép mình vào trong một góc để nhìn ra.

Trời đã sáng rồi, ta muốn đến hậu hoa viên.

Ta cố gượng mình ngồi dậy chỉ thấy vai rất đau nhức, nhưng mặc kệ, ta muốn đi. Tiểu Nghi Tử có lẽ bị ta làm động chợt kinh hoảng mở mắt ra. Hắn nhìn thấy ta muốn rời khỏi giường liền sống chết ngăn lại: “Công… công tử… ngươi… ngươi muốn đi đâu?”

Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

[Đệ Lục Chương] Là Tự Ta Đa Tình

Là Tự Ta Đa Tình


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Lục Chương ♠


.


.


.


Nữa đêm tỉnh lại, ta chỉ cảm thấy đầu rất đau. Ta muốn gượng ngồi dậy lại bị Tiểu Nghi Tử một trận đè xuống, rồi hắn lên tiếng càm ràm: “Công tử nằm yên đi. Ngươi làm sốt rồi đó. Ta đã bảo ngươi đừng đi, ngươi vì sao nhất định không chịu nghe. Ngươi như vậy khiến ta đứng ngồi không yên cả ngày nay.”

Trông hắn thực khả ái, ta vỗ vỗ lên tay hắn cười nói: “Ta không sao, đã khổ cho ngươi rồi.”

Hắn thở dài nói: “Ngươi cũng biết ta khổ rồi thì phải biết tự chăm sóc cho bản thân đi. Đừng làm những chuyện khiến ta phải lo lắng nữa.”

Ta lặng im, hắn nói: “Công tử ngươi xem ngươi yếu đến thế nào. Người ta cũng dầm mưa như ngươi mà có làm sao đâu. Ngươi phải bồi bổ nhiều vào đi.”

Ta không trả lời, chỉ nhìn hắn thật lâu. Ta thực không hiểu rõ, dù biết hắn là một đứa trẻ tốt, thế nhưng hắn việc gì phải phí sức tận tụy vì một người như ta đây?

Ta hỏi hắn: “Ta dù có khổ như thế nào cũng có làm sao. Ngươi việc gì phải tự chuốc khổ vào thân?”

Hắn lặng thinh suy nghĩ một lúc nói: “Công tử, lần đầu tiên gặp ngươi ta cảm thấy có một cái gì đó rất thân quen. Ngươi thực sự rất tốt. Ngươi chưa từng đánh ta.”

“Ta làm sao có thể đánh ngươi?”

“Ngươi đối xử với ta rất tốt.”

“Ta chưa từng làm gì cho ngươi.”

Hắn đột nhiên nhìn ta cười nói: “Công tử có thể ngươi không nhận ra, nhưng bản thân ta là một nô tài, ta đã quen bị chà đạp đánh đập. Hoàng thượng lệnh cho ta đến đây chăm sóc cho ngươi. Ngươi chính là chủ tử của ta. Thế nhưng chỉ có ngươi không xem ta là nô tài, lại luôn luôn đối xử ôn nhu với ta. Dù ta có thế nào, ngươi cũng chưa từng mắng ta, lại còn cho ta một cuộc sống bình yên ấm áp. Chỉ như vậy thôi cũng đủ khiến ta mang ơn lắm lắm rồi.”

Những lời hắn nói chắc cũng có lý, ta lặng quay người đi nói: “Ta không thể hiểu được ngươi.”

Hắn kéo ta quay lại nói: “Chỉ mình ta hiểu là được rồi.”

Sau đó hắn cẩn thận lau mồ hôi cho ta. Đầu ta vẫn còn đau như vậy. Ta đưa mắt nhìn về những ngọn nến phía xa xa kia. Từ nơi đó phát ra những ánh sáng lung linh huyền ảo đầy màu sắc, thật đẹp… thoáng chốc như đưa ta đến một nơi đầy mị hoặc. Rồi bên tai ta lại thoáng nghe có tiếng nói: “Công tử ngươi bây giờ là ngươi thân duy nhất của ta. Ngươi đau nói ta làm sao không đau được đây?”

“Người thân…”

Ta không rõ lắm từ này… Hắn gật đầu nói: “Phải… là người thân… vì vậy ngươi…”

“Nguyên lai là như vậy…”

Trong mơ hồ ta nghe có tiếng xì xào bên tai, thế nhưng lại không thể nghe rõ lắm những lời hắn nói…

.

.

.

Thứ Ba, 10 tháng 6, 2014

[Đệ Ngũ Chương] Là Tự Ta Đa Tình

Là Tự Ta Đa Tình


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Ngũ Chương ♠




Chuyện yêu đương, thất tình lục dục có thể dẫn người ta đến bế tắt. Đôi lúc ta như người tuyệt vọng không tìm thấy lối thoát. Nhưng đôi lúc lại giống như không có việc gì.

Ta ngày ngày ở đây, không ai bắt ta phải đàn hát, cũng không ai bắt ta phải tiếp những kẻ ta không muốn tiếp. Cũng không phải lo sợ bị ai đó cưỡng bức. Đoản đao năm xưa Lạc Hạo Nhiên đưa, ta vẫn còn giữ. Giống như một thứ bùa hộ thân, lúc nào đó cần thiết ta có thể dùng đến để tự vệ. Thế nhưng lúc đến đây, ta đã đem bỏ nó thật cẩn thận vào hộp gấm rồi đem chôn dưới rặng liễu trước cửa nhà. Ta không nghĩ có lúc nào đó sẽ cần đến nữa.

Kỷ niệm đã qua đi, lưu giữ mãi cũng thế.

Ta chợt hiểu phần nào sự hy sinh của hắn năm xưa đối với ta. Hắn muốn quang minh chính đại thú ta về làm thê tử, cho nên nhân lúc miêu cương nổi loạn, hắn xung phong nhận ra trận lập công để đổi lấy chỉ phúc ban hôn của hoàng thượng.

Thế nhưng hắn không may tử trận. Mặc dù sau trận đó miêu tặc hung hãn đã bị dẹp loạn, hắn cũng không thể qua khỏi.

Hắn là quan văn, không phải quan võ, như thế nào có thể đánh trận. Ngươi tiếc thương hắn ngốc nghếch hy sinh vì ta. Sau đó lại thấy ta sa ngã vào vòng tay ngươi, lại sinh hận.

Ta chợt thấy buồn cười, người ngươi nên hận không phải là chính bản thân ngươi sao? Người phản bội hắn, cũng không phải là ngươi?

[Đệ Tứ Chương] Là Tự Ta Đa Tình

Là Tự Ta Đa Tình


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Tứ Chương ♠


.


.


.


Thế rồi ngày đó cũng đến…

Ngươi đã quay trở lại, thế nhưng ta không thể tìm được ánh mắt ngươi hướng nhìn lên ta như năm xưa. Không còn ánh mắt đa tình, cũng không còn say đắm. Ta chợt thấy tim đau nhói.

Lẽ nào ngươi đã không còn nhớ đến ta? Quên cả những gì ngươi đã làm?

Đừng bỏ mặc ta như vậy.

Ta lặng lẽ gọi ngươi trong âm thầm, ngươi vẫn chưa một lần ngước mắt nhìn lên.

Đột nhiên tiếng nhạc dừng hẳn, tất cả mọi người đều kinh hoảng nhìn lên. Đoàn ca kỹ cũng thôi không còn múa nữa thay vào đó là la hét hỗn loạn gọi ta.

Ta đứng lên trên hành lan nhìn xuống bên dưới một lần rồi quay lưng lại.

Có phải khi ta chết ngươi mới chịu nhìn ta?

Dù ngươi xem ta lạ hay quen, ta vẫn muốn ngươi lại phải nhìn ta.

Ta nhắm mắt lại xem như không nhìn thấy gì để mình tự do rơi xuống. Có lẽ rồi đây ta sẽ không còn cảm giác được gì nữa, cũng không thể xem được biểu tình của ngươi. Thế nhưng, một ngày nào đó gặp lại dưới hoàng tuyền có lẽ ta sẽ biết.

.

.

.

Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014

[Đệ Tam Chương] Là Tự Ta Đa Tình

Là Tự Ta Đa Tình


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Tam Chương ♠


.


.


.


Chuyển sang Chủ thụ - Hãy cùng lướt qua bi kịch và cuộc đời của Cổ Mộng Y trong suốt những năm tháng trước và sau khi gặp công.


Một phần của chương này đã được review trước đây. Đây là phần tiếp theo, dài lắm đấy =.="


.


.


.


Ta là nhạc sư đàn tì bà bình thường trong một đoàn ca kỹ ở Thanh Y lầu. Người ta nói diện mạo của ta thật đặc biệt, rất hay bị khi dễ. Khách nhân đến Thanh Y lầu thay vì chọn một cô nương, họ lại chọn ta. Vì thế tú bà liền bắt ta đi tiếp, nếu ta không đồng ý, họ sẽ đánh mắng nhốt ta vào một gian phòng rất tối, mấy ngày liền không cho ta ăn uống. Trong cơn đói lạnh ta lại nhớ ra nhiều chuyện. Nếu phụ mẫu ta còn sống, họ chắc không để ta chịu nhiều khổ sở như vậy…

Tiếc là họ đều đã bị kẻ xấu hại chết.

Ta còn nhớ rõ đêm đó, có một thanh niên vóc dáng ưu tú nho nhã đến gõ cửa nhà ta. Hắn xin tá túc lại một đêm chờ sáng sẽ rời đi.

Phụ thân vì thấy hắn thật thà, còn nghĩ là người tốt nên đồng ý cho ở lại. Không ngờ là rước sói vào nhà. Con người vì lòng tham, thấy tiền vàng liền mù mờ tâm trí. Nữa đêm hắn cùng đồng bọn xông vào nhà giết sạch cả gia đình ta. Khi đó ta chỉ mới mười tuổi. Mẫu thân đem giấu ta vào trong kẹt tủ rồi tự mình lao ra ngoài tìm chết để bảo vệ ta.

Lúc đó ta sợ hãi kinh hoàng cũng không dám lao ra ngoài. Ta gào khóc nhưng không dám thốt thành tiếng.

Ta sợ chết…

Chết có phải thực đáng sợ như vậy? Lúc ta bắt đầu nhận ra thì cũng là lúc mất dần ý thức.

.

Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014

[Đệ Nhị Chương] Là Tự Ta Đa Tình

Là Tự Ta Đa Tình


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Nhị Chương ♠




Dục tiên hoàn a dục tiên hoàn. Càng trọng tình, độc phát càng mạnh. Người ngươi đã cho y thấy là ai? Là ai mỗi đêm đều hành hạ y đến bán sống bán chết đây?

.

.

.

Ta lại có thêm một đêm mất ngủ…

Cũng như ngươi, có lẽ xuyên suốt hai năm qua chưa đêm nào được trọn giấc, cũng chưa từng đặt lưng xuống giường mà ngủ.

.

Đã ba ngày qua đi, cũng là ba ngày ta không thể ngủ được. Những đêm dài như vậy cứ nối tiếp nhau qua đi trong ám ảnh tiếc nuối. Hình ảnh ngươi hiện diện trong tâm trí ta, yếu đuối, mỏng manh, chật vật khổ sở, dày vò ta không yên. Ngươi đêm không ngủ, ta không thể chợp mắt. Ngươi ngày không ăn, ta ăn gì cũng cảm thấy không ngon. Đến sáng, ta lại hoàn toàn không muốn rời khỏi giường.

Cũng đã ba ngày rồi ta không thượng triều. Bọn quần thần vì vậy cứ lo lắng bất an cầu gọi thái y thăm khám. Ta thực sự có bệnh sao? Ta nhìn không ra bản thân đang mắc chứng bệnh gì. Hay là chính ta đang sợ hãi? Sợ phải gặp ngươi, lại sợ không thể gặp ngươi.