Minh Quang Truyền Kỳ
~ Đệ Tứ Chương ~
Hoàng Thiên đang đứng trước cửa khoanh tay nhìn ra y, trong đôi con ngươi đen tối đó ẩn chứa một tia nhìn lạnh lùng ảm đạm, xót xa cùng thương tâm tất cả xoáy vào nhau nói không nên lời. Dạ Minh đứng trước mặt hắn chỉ cách vài bước chân nhưng lại giống như xa đến vạn dặm, một tầng tóc đen phủ xuống che mất cả mắt, khiến hắn không thể nhìn thấy được rõ là bi hay thương. Dạ Minh đứng yên bất động một hồi lâu, gió đêm từng trận nổi lên lạnh buốt mang theo tầng tóc ướt át nặng nề dao động.

Hôm sau, Thái Hòa ngáp dắn ngáp dài lười nhác đi vào trong xem Dạ Minh đã thức dậy hay chưa, vừa đến giường liền thấy chăn nệm tươm tất liền cả kinh vòng trở ra.
Trước sân, dưới ánh nắng nhàn nhạt của quang minh tỏa xuống, chỉ thấy một thân ảnh mỏng manh vận bạch y trong suốt lặng lẽ đứng nhìn ra xa. Tóc dài đen nhánh buông xuống gần chạm tới thùy gối theo gió bay đi tán loạn, chỉ một chút lại trở nên rối bời. Không biết là đứng đó đã bao lâu rồi. Là buổi sáng cố ý dậy sớm đón ánh mặt trời hay là cả đêm không ngủ?
Thái Hòa nhẹ bước đến bên Dạ Minh khẽ gọi: “Nương nương, ngoài này lạnh lắm chúng ta vào trong đi có được không?”
“Hảo.”
Dạ Minh từng bước đi ảm đạm hướng vào bên trong nhà, lại đến bên giường nằm xuống từ từ nhắm mắt lại, Thái Hòa một bên không vừa ý ngồi bệt xuống đất, gối đầu lên giường nói: “Nương nương, muốn ngủ nữa sao?”
“Phải, hơi mệt tí, ta muốn ngủ.”
“Đêm qua ngươi không có ngủ sao?”
“Có ngủ được một chút…"
Lời Dạ Minh nói càng lúc càng nhỏ, đến phải lắng tai thật kỹ mới có thể nghe thấy, Thái Hòa thở dài nói: “Hay là ăn sáng xong rồi ngủ có được không?”
Dạ Minh im lặng không trả lời, đây xem như là không đồng ý, hắn chỉ đành cười khổ tùy tiện hỏi: “Nương nương có muốn rời khỏi cung?”
Nghe qua lời này, đột nhiên Dạ Minh cảm thấy tim mình đập liên hồi tựa như nó đang thúc giục y, chính là một cái động lực khó tả chỉ có trong mơ. Bất quá y hiểu rất rõ tình huống của mình lúc này, y nếu có thể thuận lợi một đường trốn đi, không chừng hôm sau phải quay trở lại đổi mạng cho tam tộc nhà y đi.
Nghĩ đến y miễn cưỡng ngồi dậy dựa vào đầu giường nhìn Thái Hòa cười hỏi: “Ngốc tử này, ngươi có cách gì đưa ta ra khỏi cung?”
“Hả?” Thái Hòa vẫn là không tin được Dạ Minh lại có thể đồng ý. Bất quá cách của hắn, nói ra người này sao tin được, chỉ đành cười khổ nói: “Nếu nương nương đồng ý, nô tài tự nhiên có cách.”
Y lắc đầu xua xua tay nói: “Bỏ đi, nghĩ cũng đừng nghĩ.”
Thái Hòa có chút thất vọng gật gật đầu, Dạ Minh nhìn hắn ôn nhu nói: “Bất quá, nếu có cách ngươi cứ đem phần vàng bạc kia ra ngoài phân phát cho dân đói khổ ngoại thành đi.”
Thái Hòa cả kinh ngước mắt lên Dạ Minh hỏi: “Nương… nương nương… ngươi đang nói thật hay đùa a?”
“Ngươi nói xem?”
Lời Dạ Minh nói kiên định như vậy tin chắc không phải đùa, hắn đột nhiên cảm thấy bất an: “Nương nương, ngươi tin nô tài sao?”
Dạ Minh gật gật đầu: “Ngươi cũng đâu có lý do gì để lừa gạt ta.”
“Nô tài cũng có thể gom làm của riêng a.”
“Ngươi sẽ không làm như vậy.”
Thái Hòa có chút kinh động nhìn Dạ Minh, y lời này chắc chắn như vậy hắn có thể thoái thác được sao, chỉ thở dài nói: “Nhưng mà ngươi làm như vậy, hoàng thượng nếu biết được, nhất định sẽ không buông tha cho ngươi.”
Dạ Minh suy nghĩ một lúc nói: “Ngươi hành sự cẩn trọng, nếu có bất trắc ta liền sẽ gánh hết mọi trách nhiệm, không làm liên lụy đến ngươi.”
Thái Hòa cười khổ miễn cưỡng gật đầu. Bất quá nếu thật có bất trắc, hắn nhất định sẽ nhận hết mọi tội trạng, đâu đợi đến lượt y gánh vác. Dù sao đao kiếm người trần cũng không thể giết được hắn.
Đêm đến, một đạo hắc y nhân lưng đeo một bao đen lớn vùn vụt lướt trên nóc hoàng cung hướng ra ngoài. Thẳng đem vàng bạc rải đến các hộ đói khổ cùng những kẻ khất cái lây lất trong các thôn trang lân cận ngoại thành. Chung quy lần này là làm việc tốt a, vì sao trong lòng hắn luôn cảm thấy bất an? Có khi nào hiện tại Dạ Minh đang bị hoàng thượng hành hạ ở trong cung hay không?
Nghĩ đến hắn rùng mình mấy cái, nhanh chóng làm xong việc liền quay trở về cung. Lúc gần đến Cẩm Nguyệt cung liền có tiếng hét lên: “Có thích khách, mau bảo vệ hoàng thượng!”
“Quả nhiên là cung chủ đang gặp nguy.” Thái Hòa thầm than một tiếng còn chưa kịp làm gì đã thấy trước cửa Cẩm Nguyệt cung lúc này hộ vệ ùng ùng chạy tới giàn thành hai ba hàng kiêng cố, khí giới sắc nhọn, nếu là người bình thường thì chắc không thể lọt vào. Thái Hòa nghĩ tình thế không ổn vừa lúc muốn biến vào trong thì đột nhiên một thân ảnh lao đến tung chưởng về phía hắn. Chưởng lực mạnh mẽ, tưởng chừng như người bình thường bị đánh trúng sẽ phải văng cả nội tạng ra ngoài. Hắn nhanh chóng xoay người né tránh được, khí chưởng rớt xuống đánh sập cả một thân cây to lớn.
“Phí Quan Thanh?”
Trước đây người kia cũng đã nói không thể cùng kẻ này trực tiếp giao đấu, lời này quả nhiên không phải chỉ để nghe. Hắn bất đắc dĩ chạy đi, Quan Thanh một bên nhanh chóng đuổi theo. Giữa đêm hai đạo thân ảnh vùn vụt mà chạy, người ngoài nhìn vào còn tưởng chỉ là khinh phong càn quét thoảng qua.
Chạy mãi đến một cánh rừng, Thái Hòa chạy phía trước tự biết khó thoát khỏi truy đuổi của người này liền quyết định đứng lại đánh cược, cùng hắn sống chết một trận, lúc này thực chỉ có thể trông cậy vào vận may..
Thoáng một cái cự phách không biết từ hướng nào vù vù xoáy về phía Quan Thanh, hắn nhẹ nhàng thư thái xoay người né tránh.
Ngay lặp tức phách lại quay về nằm gọn trong tay Thái Hòa. Hắn lúc này cũng không ngại lộ ra chân tung liền đem pháp bảo ra, tay phải cầm phách, tay trái cầm một lẳng hoa, tư thế sẵn sàng nghênh chiến.
Quan Thanh nhìn hắn không nói, khóe môi hơi cong lên có chút khi dễ. Thái Hòa tự biết người này không dễ đối phó, chỉ là ngày nào còn người này thì cung chủ nhất định sẽ rất nguy hiểm. Hắn nhất định phải dốc hết sức đối phó.
Dưới chân cuồng phong nổi lên, lẳng hoa tự nhiên tung lên giữa không trung, người cũng xông tới hình thành thế trận Thiên Nữ Tán Hoa cuồn cuộn hướng đến kẻ địch truy kích...
Hoàng cung -
Thoáng nghe bên ngoài im hơi lặng tiếng, Hoàng Thiên cười đến thực sảng khoái, đẩy mạnh một cái đem côn khí đánh sâu vào trong người Dạ Minh, hỏi: “Tư vị thế nào?”
Dạ Minh kịch liệt run rẩy hai tay xiết chặt cái gối đầu hồng hộc thở dốc, muốn lui xuống chạy trốn khỏi côn khí kia thế nhưng hai chân lại bị tay hắn khóa chặt không thể cử động, sau một lúc lấy lại trầm tĩnh khóe môi y hơi cong lên nói: “Tốt.”
“Thật sự tốt?” Hoàng Thiên động thêm một chút liền thấy sắc mặt y trắng bệch, cư nhiên còn tỏ ra như vậy thực khiến người ta vừa cảm thấy xót xa, vừa phi thường chán ghét. Người này bày ra bộ dáng như vậy là để cho ai xem? Muốn thử thách lòng kiên nhẫn của hắn sao?
Hắn từng chút từng chút cắn xé lên tiểu điểm trên ngực Dạ Minh, nói: “Tốt lắm, lúc nãy nếu kẻ đó trực tiếp xông vào đây nhìn thấy ngươi cùng trẫm gắn kết chặt chẽ như vậy, không biết có cảm tưởng gì?”
Dạ Minh căn bản là nghĩ không được liền cắn chặt môi chịu đựng cho qua trận, lại lãnh đạm nói: “Hoàng thượng hà tất phải hạ nhục một kẻ như ta.”
Hoàng Thiên có chút kinh động nhìn Dạ Minh cười nói: “Chính vì là ngươi trẫm lại càng thích như vậy.”
“...”
“Ngươi nói, ngươi thích vinh hoa phú quý muốn được làm sủng vật của trẫm, sau lại bày ra một bộ dáng cao ngạo đầy khinh miệt như vậy, ngươi nói trẫm làm sao không muốn đem ngươi đi vùi trong nhục dục đây? Chung quy hạ lưu cũng không phải chỉ có trẫm, ngươi lẽ nào không biết hiện tại chính mình dâm đãng đến thế nào sao? Cho trẫm thấy đi…”
Dạ Minh lạnh nhạt quay đầu đi, Hoàng Thiên ngay lập tức kéo y quay lại rồi hướng xuống môi y cường hôn, mãnh liệt cuốn lấy, mãnh liệt cắn xé, chỉ một lúc liền thấy môi y hiện lên một màu đỏ tươi đẹp, hắn lại cười đầy khinh miệt nói: “Cho trẫm nghe đi, tiếng rên rỉ của ngươi, điên cuồng của ngươi lúc chìm trong nhục dục. Tất cả, tất cả những thứ đó trẫm đều rất muốn xem.”
Căm hận? Đúng thế, ngươi cứ dùng ánh mắt đó để nhìn trẫm, trẫm tuyệt sẽ cho ngươi hưởng nhiều hơn nữa.
Giữa đêm, tiếng va chạm ma sát da thịt càng phát ra càng dâm oa, từng đợt cao trào mang cự vật không chút cố kỵ xâm nhập vào bên trong nội thành, đem từng tất ruột gan y ra dằn xé. Đau đã không thể nói rằng đau, khoái lạc chôn cùng đau đớn đến bức người, y ngoan cường đem môi cắn càng lúc càng mạnh bạo, chỉ thiếu một chút nữa là có thể bị đứt ra. Hoàng Thiên lúc này thân dưới không ngừng luật động lại vừa hướng lên môi y hôn lướt bên ngoài không ngừng khiêu khích: “Đừng cắn, cho trẫm nghe đi. Dạ Minh…”
“Dừng…. ah...”
Tiếng thở dốc dồn dập gấp rút theo bờ môi vì bị khiêu khích có chút hé mở mà cuồn cuộn trào ra tựa như thủy triều lên. Hoàng Thiên chậm rãi đưa lưỡi đi vào bên trong thăm dò liền nhận được phản ứng… Lại cười, mắt nhiễm một tầng sương đầy sắc dục nhìn y nói: “Nguyên lai là như vậy a… Dạ Minh...”
Bên ngoài rừng rậm, tầng tầng cây cối chịu ảnh hưởng của Thiên Nữ Tán Hoa rơi xuống mà đùng đùng gãy nát. Thế trận giằn co tới tới lui lui kèm theo cuồng phong cuồn cuộn, vừa công vừa thủ. Đối với thế trận Thiên Nữ Tán Hoa trong phạm vi một trăm thước, dầy dầy đặc đặc những cánh hoa lung linh tỏa sáng có thể chạm vào nổ ở bất cứ đâu, sát thương cực lớn. Quan Thanh nhanh nhẹn không ngừng xoay vòng vòng né tránh, hư khí bao quanh người hắn làm giảm đi sát thương do tán hoa rơi trúng, đồng thời tìm từng khe hở của thế trận tung kình lực phản công trở lại.
Tự biết lúc này tiếp tục giằn co là không có lợi, phách bảo trên tay Thái Hòa khẽ động nghe qua có phần vui tai, cùng với lẳng hoa ở giữa không trung tỏa hương tản phấn kết thành thế trận Thiên Vi Phù Thanh không ngừng khuếch đại trói chặt lấy Quan Thanh áp đến tia hư khí trên người hắn tan mất, lại đem toàn bộ Thiên Nữ Tán Hoa đang bay rãi rác khắp không gian tụ về hướng trên người hắn đồng loạt nổ tung. Chỉ trong phút chốc ngắn ngủi đem cả cánh rừng thiêu đốt.
Một chiêu cuối cùng tổn hao lượng lớn nguyên khí, bất kể là ai cũng chưa từng tránh được sát thương cực mạnh của thế trận này, tinh phách nhất định sẽ bị đánh nát.
Vi khí dầy đặc trên người Thái Hòa tựa như từng viên ngọc sáng li ti tản dần tản dần, thế phòng ngự cũng vì thế giảm mạnh. Chung quy không ngờ đến, người kia như vậy mà có thể từ trong hỏa trận vùng lên.
Hắn, một bộ hắc y thuần sắc làm nổi bật lên bộ tóc trắng mỏng manh tựa như phi tuyết tung bay, dung nhan thực sự cũng được bóc trần giữa ánh sáng lung linh vẫn còn chưa tan, dần tôn vinh lên một vẻ đẹp kinh diễm chưa từng thấy qua giữa trời đất, Thái Hòa cả kinh nhìn hắn: “Ngươi…”
Còn chưa kịp phản ứng đã nhận ngay một chưởng khiến hắn bị hất tung lên trời, chưởng kế tiếp cũng theo đó xuất ra, liên tiếp ba chưởng muốn đem tinh phách của hắn đánh nát.
Bất quá lúc sắp nhận chưởng thứ ba, trên bầu trời xuất hiện một đóa hồng liên, tỏa khí liên tục bao bọc lấy Thái Hòa, giảm đi một phần sát thương, trong phút chốc đem hắn hút vào trong rồi theo cuồng phong mà biến mất.
Trở lại Lãnh Tuyền Cung, Hồ Cẩm Đào yên lặng trầm tĩnh ngồi trên giường ho khụ mấy tiếng. Bên ngoài một trận ồn ào càng lúc càng rõ ràng, Phí Quan Thanh dẫn theo đám thị vệ tiến vào. Trước đối nàng hơi khom người tỏ ra cung kính chấp tay nói: “Tham kiến nương nương.”
Nàng vẫn trầm tĩnh như vậy, liên tục ho khụ mấy tiếng hỏi: “Công công, như thế này là có ý gì? Nửa đêm dẫn người đùng đùng xông vào nơi bổn cung tịnh dưỡng, cũng không ngại hoàng thượng trách tội?”
Hắn càng tỏ ra lãnh đạm nói: “Nô tài không dám. Chẳng qua phát hiện có thích khách xông vào đây, cũng vì nôn nóng lo lắng cho an nguy của nương nương mới bất đắc dĩ mạo phạm, thỉnh nương nương lượng thứ!”
“Bổn cung vốn không thấy bất cứ ai xông vào đây, công công có thể an tâm lui ra ngoài.”
Nàng đã nói như vậy, hắn liền cười nói: “Nương nương đã nói như vậy thì nô tài liền tin là như vậy. Bất quá nếu nương nương thật sự có như vậy, cũng thỉnh ngươi hảo hảo bồi đắp nguyên khí cho người nọ, bằng không…”
“Hỗn xược!”
Cẩm Đào tức giận mắng, hắn lại nở nụ cười đầy thâm hiểm rồi quay lưng đi nói: “Nô tài xin phép cáo lui, không phiền nương nương nghỉ ngơi!”
Đợi đến lúc tất cả đều rời khỏi, Cẩm Đào nâng đóa hồng liên giấu dưới chăn lên, một luồng sáng cực mạnh đẩy người nằm bên trong hồng liên ra ngoài rơi trọn vào vòng tay nàng.
Nàng thương xót nhìn hắn hỏi: “Ngươi… ngươi làm sao rồi?”
“Ngươi nói xem?” Thái Hòa cư nhiên còn cười, vừa cười vừa khụ liên hồi, huyết dịch từ khóe môi tuôn trào ra ngoài không ngừng.
Cẩm Đào tức giận mắng: “Đã nói với ngươi, không được đơn độc cùng hắn giao đấu mà.” Một bên tay lại không ngừng lau máu cho hắn.
Thái Hòa gượng cười nắm lấy tay nàng, nhỏ giọng nói: “Xin... lỗi…”
Trách thì trách vậy, thế nhưng nàng biết hắn căn bản là bị dồn đến đường cùng. Một khi đã bị người nọ cố ý truy sát, trong tình cảnh như vậy bất kể là ai cũng đều khó lòng chấp cánh thoát. Nhìn đến mảnh khăn trên tay nàng bị huyết độc nhuộm thành một màu đỏ đen kỳ dị đến có thể vắt ra nước, thân nàng khẽ run lên, lại nhìn đến Thái Hòa đang dần chìm trong mê man càng ngày càng phát sáng, nàng kinh hoảng ôm lấy hắn nói: “Ngươi… Lam… Lam Thái Hòa… ngươi không thể như vậy… không được…”
Ngay lập tức nàng dựng hắn ngồi dậy đối diện với mình, vận khởi đem nguyên khí trong người mình truyền cho hắn...
Thái Hòa lúc này sắc mặt tái nhợt, cố ngăn nàng lại nói: “Đừng… không cần…”
Trên trán nàng xuất hiện tầng tầng mồ hôi đang tỏa nhiệt nóng bức khôn cùng, nàng khẽ giọng nói: “Im lặng, nhắm mắt lại.”
“...”
Canh tư, Hoàng Thiên sau hồi hoang ái đã ngủ say. Dạ Minh vừa gặp phải ác mộng từ trong cơn mê man giật mình hồi tỉnh, lại phát hiện ra mình đang bị hắn chặt chẽ ôm trong lòng liền mạnh đẩy tay hắn ra ngồi dậy, vừa mới cử động một chút đã cảm thấy thắt lưng đau đến tê dại. Cả người vì mồ hôi lẫn tinh dịch hòa vào nhau tạo thành một mùi tanh hôi hỗn độn khó chịu. Y nhíu mày không vừa lòng nhìn chính mình, tự khoác lại y phục rồi đi ra ngoài.
Đêm khuya sương xuống lạnh đến thấu xương, y lại đem từng thố nước vì âm nhiệt đang muốn đông lại mà liên tục trút lên người chính mình, từ trên đỉnh đầu xuống dưới như muốn đem từng tất dơ bẩn trên người mà gột sạch. Lại chỉ cảm thấy chính mình vì cái lạnh tê tái mà phi thường đau đớn, cũng không biết là vì cái gì mà đau đớn, trên khóe môi lại cong lên, lại cười, cười đến nghiêng ngã.
Từ xa xa nhìn đến chỉ thấy, y một thân ướt sủng gục xuống tựa đầu vào thành giếng, cả người không ngừng run lên từng trận khóc lóc thê lương. Một người như y vậy, cứng cõi như thế, dù cho ngày trước phải sống trong cơ hàn khổ cực cũng chưa từng than trách, lại yêu thương người như bổn mạng, vốn là đã tác nghiệt gì mà rơi vào phải kết cục này, vì sao phải chịu bị người hạ nhục rồi giẫm đạp lên nhân cách đây... y không hiểu… hoàn toàn không hiểu…
Bất quá hắn cũng không biết chính mình tâm cao khí ngạo, ngoài mặt luôn nói yêu thương con người như bổn mạng, nhưng có mấy ai nằm ở trong mắt hắn? Nhìn qua thực là chướng mắt, vì thế phải dạy cho hắn biết thế nào là ái tình, thế nào là dục vọng, thế nào vì tình ái mà điên cuồng hoang lạc, điên cuồng khổ sở, ngàn năm vạn năm luân trầm khổ sở cũng vì một chữ tình.
Nhìn cũng đã nhìn đủ rồi, từ trong đêm đen khóe môi người nọ hơi cong lên, một nụ cười âm hiểm lãnh đạm còn chưa dứt lại đột nhiên cảm thấy từ trong cổ họng trào lên một mùi huyết dịch tanh hôi, chịu không được hắn liền đưa tay lên lau qua một chút rồi quay lưng đi.
Thời điểm trở lại cung, Dạ Minh cả người ướt sủng, tay cũng đã lạnh đến tê cứng. Hoàng Thiên đang đứng trước cửa khoanh tay nhìn ra y, trong đôi con ngươi đen tối đó ẩn chứa một tia nhìn lạnh lùng ảm đạm, xót xa cùng thương tâm tất cả xoáy vào nhau nói không nên lời. Dạ Minh đứng trước mặt hắn chỉ cách vài bước chân nhưng lại giống như xa đến vạn dặm, một tầng tóc đen phủ xuống che mất cả mắt, khiến hắn không thể nhìn thấy được rõ là bi hay thương. Dạ Minh đứng yên bất động một hồi lâu, gió đêm từng trận nổi lên lạnh buốt mang theo tầng tóc ướt át nặng nề dao động.
Hoàng Thiên muốn đi ra kéo y vào lòng sủng nịch rồi đem y đi ủ ấm, không ngờ chính mình vừa động thì Dạ Minh đã một đường ngang nhiên đi thẳng lướt qua, vốn là không hề để ý đến hắn.
Hắn nắm tay càng lúc càng xiết chặt, tức giận? Hắn vì cái gì mà tức giận? Là vì Dạ Minh đem hắn bỏ ngoài mắt sao? Nghĩ đến, chỉ cảm thấy một ngọn lửa bừng bừng như muốn đem tâm can hắn ra thiêu đốt. Ngươi nọ đêm đêm cùng hắn chìm trong nhục dục khoái lạc, cư nhiên còn đối với hắn một chút để mắt đến cũng không có sao?
Nguyên nhân là tại vì sao đây? Vì sao chính mình càng ngày càng thay đổi mà một kẻ xấu như y vậy lại càng trở nên ngoan cường lãnh đạm? Càng ân ái bao nhiêu y đối với hắn càng giống như thạch tượng.
Hoàng Thiên nghĩ đến liền cảm thấy run sợ, mặc kệ người bên trong có bao nhiêu chật vật, hắn ngay lập tức rời đi.
Bình minh cũng sớm ló dạng, bên ngoài chim chóc thi nhau nhảy nhót hót vang, Dạ Minh đứng trước cửa nhìn ra bên ngoài chờ đợi một người.
Nguyên lai là Thái Hòa đi đã một đêm rồi vẫn chưa thấy quay về, không biết là hắn đã xảy ra chuyện gì mà trong lòng y cảm thấy đầy lo lắng bất an. Đêm qua, trong giấc mơ đó có người cười nói với y rằng.
“Ngươi xem bách tính trong thiên hạ như bổn mệnh của mình, lại vì ngươi mà bách tính trong thiên hạ từng người từng người một chết đi. Nguyên lai ngươi vẫn còn nói lời nhân đức a?”
Những lời đó cứ vang vọng bên tai Dạ Minh rồi đeo bám lấy y không buông giống như muốn bức y rơi vào hoảng loạn, y ngay lập tức bịt tai lại không nghe rồi chạy đi.
Dạ Minh trong cơn cuồng loạn chạy chưa được bao lâu liền đã thấy mình đang đứng ở pháp trường. Trước mắt y là những người dân nghèo khổ rách nát lần lượt bước lên đoạn đầu đài. Hoàng Thiên ngồi ở trên cao đắc ý nhìn xuống, y ngay lập tức chạy đến quỳ xuống van xin hắn khai ân, thế nhưng y càng van xin thì hắn càng tàn nhẫn hạ lệnh xử trảm giống như muốn trừng phạt y không nhu thuận, thoáng chốc đã có hơn trăm mạng người vì bị y cầu xin mà chết.
Lúc này bên tai Dạ Minh là tiếng oán thán ngất trời bảo y câm miệng đi, chính là nói nhờ ơn y ban cho mà bọn họ mới chết, vì thế bọn họ đau đớn phẫn hận hướng đến y như muốn ăn tươi nuốt sống để rửa hận. Dạ Minh càng nhìn càng bất lực quỵ xuống ánh mắt cũng trở nên đờ đẫn càng không nói được gì. Trước mắt y là những cái đầu liên tiếp rơi xuống lăn tròn đến chạm vào chân mình, ánh mắt của chúng vừa kinh hãi lại vừa căm hận nhìn y như muốn đòi mạng.
Y lúc này cư nhiên còn cười đến nghiêng ngã…
Nói vậy đây đều là do y tác nghiệp cả sao? Đều là do y cả sao?
“Nguyệt phi nương nương, ngươi đang nghĩ gì, vì sao lại thất thần như vậy?”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét