Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Hoa Thiên Mỹ - Đệ Thất Chương

♣ Hoa Thiên Mỹ ♣


- Đệ Thất Chương -


...




Quán trọ Duyệt Lai —

Chuyển sang giờ tý, bên ngoài cuồng phong âm ĩ. Cánh cửa sổ phòng đột nhiên theo gió đẩy toan ra. Gió bên ngoài mạnh tràn vào phòng làm cái miên liêm giật tung. Thiên Vũ đang yên giấc trên giường thấy động tĩnh lớn vội vàng tỉnh dậy. Vừa trông thấy cửa sổ mở toan cùng với bên cạnh giường một khoảng trống không, Thiên Vũ cả kinh vội vàng bước xuống giường nhìn quanh, gọi: “Kiều Phong?”

Cả tịch gian là một mảnh trống rỗng, chỉ có ngọn đèn dầu mờ mịt từ phía bàn. Như thế này thì chỉ có thể nói là người đã bị vô hình, còn nếu không thì chắc chắn là đã đi ra ngoài. Thầm nghĩ, Thiên Vũ trong lòng không khỏi lo lắng. Giữa lúc một trận cuồng phong từ cửa sổ mãnh quét tới làm y càng thấy bất an. Ngay lập tức y nhẹ bước đến định đóng cửa sổ lại, bỗng từ bên ngoài một hắc y nhân giữa màn đêm đen kịt ở trên đỉnh mái nhà xông đến cửa sổ, đột ngột kéo y lao vào phòng.



Thiên Vũ đột ngột bị hắc y nhân ôm trụ, cả người kinh sợ còn chưa kịp phản ứng đã bị hắn bịt miệng lại, nói: “Đừng sợ, là ta.”

“Ngươi —”

Hắn buông Thiên Vũ ra, từ góc khuất bên trong cửa sổ tái nhìn ra.

Bên ngoài bóng đêm bao trùm nào có ai. Thấy vậy hắn liền an tâm đem cửa sổ đóng kín lại, nhẹ gỡ khăn bịt mặt xuống, nói: “Là ta.”

Thiên Vũ mới vừa rồi tim như ngừng đập, sau một lúc trấn tĩnh nói: “Ngươi thực dọa chết người a.”

Thiên Vũ lời nói có phần cả giận, hắn cười hì hì hôn lên môi y một chút nói: “Không sao, như vậy cũng không chết được.”

Y có vẻ khó chịu nhìn diện mạo hắn, toàn thân hắc sắc. Giữa đêm bận loại y phục này, chỉ e là không phải làm loại việc tốt lành gì, nhịn không được liền hỏi: “Ngươi giữa đêm bận đồ như thế này đi đâu?”

Hắn một bên thay đổi y phục, một bên bình thản nói: “Trong phòng thấy hơi nóng, ta ra ngoài đi dạo một chút.”

“Thấy nóng đi dạo sao?” Thiên Vũ cười lạnh nói: “Ngươi không cần phải coi ta là tiểu hài tử mới lên ba. Đêm nay trời đã muốn chuyển mưa. Cuồng giông bên ngoài lớn như vậy, bên trong nóng thế nào được? Hơn nữa, ngươi muốn dạo mát cũng không cần phải bận đồ hắc y nhân, lén lén lút lút như vậy đi.”

Hắn sờ sờ chóp mũi nhướng mày lên nhìn Thiên Vũ mỉm cười, còn chưa nói được gì, đã thấy y một bên quay trở lại giường nằm quay lưng vào trong nói: “Bất quá, ngươi có làm gì không muốn nói cũng không sao. Ta cũng không quan tâm.”

Trông thấy biểu tình này của y thực là đang giận, Kiều Phong trên người khoác một chiếc áo mỏng manh, tiến đến nằm cạnh bên giường kéo y vào sát trong lòng, nói: “Ngươi giận sao?”

Thiên Vũ có chút giãy khỏi người hắn nói: “Không có.”

“Thế nào không có? Ngươi rõ là đang giận a.”

Thiên Vũ trên mặt tối xuống, cũng không nói gì. Hắn cũng biết, như vậy thực là hảo dọa chết người, chính là không còn cách nào khác, chỉ đành cười khổ đem y ôm chặt hơn nói: “Được, được, là tại hạ sai, thỉnh Trác công tử rộng lượng bỏ qua cho một lần. Bất quá sau này ta làm chuyện gì cũng đều nói với ngươi, có được không?”

“Không cần. Ta không quan tâm.”

Thiên Vũ vẫn như trước, một lời gạc hắn đi, một bộ dáng giống như không muốn quan tâm, một bộ dạng hờn giận quay đi, đều khiến hắn nhịn không được muốn đem y cuồng hôn, chính là cười khổ nói: “Thiên Vũ a Thiên Vũ, trước đây sao ta lại không nhận ra cái tính của ngươi xấu như vậy.” Tính khí xoay chiều, đằng nào cũng không được, lại còn dễ giận như vậy, loại tính cách này rất khó đối phó a.

“Thế nào?” Thiên Vũ cuối cùng nhẫn không được quay người lại, nói: “Ngươi hối hận sao?”

“Ân — Ân — Không hối hận. Thực không hối hận.” Hắn cười hì hì cắn nhẹ vào tai y một cái. Giận cũng được, không giận cũng được. Chỉ cần y muốn, như thế nào hắn cũng đều đáp ứng.

Thiên Vũ hừ nhẹ một tiếng tái quay đi, chính là ngay lập tức đã bị hắn ôm trụ lại, nói: “Trác công tử như vậy thực vẫn còn giận sao?”

Y không trả lời, yên lặng nằm ở trong lòng ngực hắn một lúc buồn thanh nói: “Ngươi không thể từ bỏ được sao?”

“Từ bỏ?” Kiều Phong có chút khó hiểu hỏi: “Ngươi nói từ bỏ cái gì?”

Đây có thể hắn không phải không hiểu, mà thực sự là không muốn hiểu. Thiên Vũ như vậy cũng không buông tha hắn, nói: “Chuyện của giang hồ, ngươi không từ bỏ được sao?”

Lời chân thật cuối cùng cũng đã thốt ra, hắn còn có thể nói được gì, chính là cười khổ nói: “Ân, không thể.”

Không biết chỉ một tiếng “không thể” đã khiến trong lòng có bao nhiêu phần thương tâm, dù không cần hỏi, y cũng đã sớm biết được câu trả lời, chỉ hỏi: “Vì ta cũng không thể?”

Kiều Phong khẽ nâng mặt y lên đối diện với chính mình, nghiêm nghị nói: “Vì ngươi chuyện gì ta cũng có thể đáp ứng, chỉ có chuyện này là không thể.”

“Vậy sao…”

Thiên Vũ ảm đạm cười. Nụ cười có phần thê lãnh nói không nên lời, hắn nhìn qua trong lòng dù có thương tâm cũng chỉ đem y ôm vào lòng nói: “Thiên Vũ, hãy tin ở ta. Ta đời này nhất định sẽ luôn bên cạnh ngươi. Dù có xảy ra bất cứ chuyện gì cũng tuyệt đối không làm ta rời bỏ được ngươi. Đừng vì chuyện này mà buồn phiền, cũng đừng làm khó ta, có được không?”

Thiên Vũ trong lòng hắn trầm một lúc nhẹ gật đầu: “Được.”

Lời nói qua nhẹ như gió thoảng nhưng ở trong lòng người nghe lại nặng đến ngàn cân. Tựa như hồi chuông cảnh báo cho một trận phong ba bão táp sắp đến. Hắn một lời hứa chắc chắn như vậy, nhưng chuyện trên giang hồ, thân bất do kỷ, hắn có thể nắm chắc được sao. Chính là hắn cũng không thể nắm chắc được phần thắng là bao nhiêu, nhưng chuyện này hắn cần phải làm. Thiên hạ cùng mỹ nhân, cả hai hắn đều không muốn từ bỏ. Nghĩ đến hắn không khỏi ngầm tát chính mình mấy cái. Hắn như vậy cũng dám bảo rằng, chỉ cần y muốn, hắn đều đáp ứng sao?

Chính là chuyện gì hắn cũng có thể đáp ứng, chỉ duy nhất chuyện này thì không thể.

Lại nghe thoáng trong lòng một thanh âm rất nhỏ nói: “Chỉ cần ngươi không rời bỏ ta, ngươi muốn ta đi đâu, ta cũng nguyện ý theo ngươi.”

Hắn như vậy còn có thể nói được gì, đưa tay vuốt nhẹ lên tóc y, ôn nhu nói: “Ngươi yên tâm, ta tuyệt không rời bỏ ngươi.”

“Ân.”

Nhìn người trong lòng tâm thực đã dịu xuống, hắn cũng như cởi bỏ được gánh nặng.

Sau một lúc lặng thinh suy nghĩ thật thấu đáo hắn liền gọi: “Thiên Vũ—”

Biểu tình của hắn nhìn qua có phần trầm trọng, Thiên Vũ hơi khó hiểu ngước mắt lên nhìn hắn hỏi: “Ân... có chuyện gì?”

Hắn chính là phi thường nghiêm chỉnh nói: “Ngươi sau này cũng không thể dùng tên thật, vẫn là nên đổi tên đi.”

“Ân, đổi thành gì?”

Thiên Vũ thầm nghĩ hắn nói cũng có chút đạo lý. Tuy y chưa từng bước chân vào giang hồ, nhưng không hiểu vì sao cái hư danh “thiên hạ đệ nhất mỹ nam nhân” lại nhầm trên người y đổ xuống. Chính là cái tên “Trác Thiên Vũ” của “Vạn Kiếm Sơn Trang”, hay “Vạn Kiếm Sơn Trang” có “Trác Thiên Vũ” đều là cụm từ quen thuộc. Vẫn là nên đổi đi.

Hắn trầm lặng suy nghĩ một lúc đột nhiên cười hì hì nói: “Tại hạ đã suy nghĩ qua rất nhiều cái tên, lại thấy không cái nào hợp với mỹ nhân đây. Thôi thì gọi là Hoa Thiên Mỹ có — ách —”

Hắn một lời khinh bạc nói ra còn chưa hết, lập tức đã nhận ngay một cái trảo thật mạnh vào ngực. Tái nhìn xuống, trên làn da tuy không thể nói là trắng nhưng cũng là tinh xảo tráng kiện không chút tì vết, liền bong da tróc huyết. Nhìn lại trên từng móng tay y chắc chắn là một tầng da đi. Hắn chính là không thể ngờ người kia thế mà xuất thủ nhanh chóng lợi hại như vậy, cười khổ nói: “Hoa công tử, trảo thủ hảo lợi hại.”

“Xảo ngôn.”

Thiên Vũ không nói gì, cũng hoàn toàn không có ý hối hận liền quay mặt vào trong. Hắn nhìn biểu tình của y như vậy, xem ra cái tên kia y dù có không thích, nhưng cũng không có phủ nhận, đây chắc chắn là đã đồng ý. Nghĩ đến hắn quả không nhịn được cười, thầm thán chính mình thật là hảo.

Tg nói: Tại hạ từ hôm nay không biết có nên chính thức gọi Thiên Vũ là Thiên Mỹ ko nhỉ =]]z



Tại cách đó không xa, quán trọ Phúc Hy —

Một hắc y nhân thân thủ nhẹ nhàng phi đến đứng bên ngoài cửa sổ nói vọng vào: “Bẩm công tử, thuộc hạ có việc cần hồi báo —”

Bên trong một mảnh tối đen, không chút động tĩnh, chờ lúc lâu sau mới nghe có một thanh âm nam tử rất nhỏ nói: “Có chuyện gì mau nói.”

Hắc y nhân bên ngoài từ tốn nói: “Bẩm công tử, thuộc hạ theo lời căn dặn của công tử đến thám thính tình hình của hai lão gia gia sáng nay ở quán trọ Duyệt Lai, quả là đã có chút tin tức.”

“Tốt, mau vào.”

Lời vừa dứt, bên trong phòng bỗng sáng rực lên. Hắc y nhân ngay lập tức đi vào bên trong cung kính chấp tay nói: “Tham kiến công tử.”

Nam tử kia một thân tử sắc đẹp đẽ, ánh mắt sáng hoắc tựa như đao phong gọi người kính sợ. Cũng là dáng vấp của một hoa hoa công tử, vạn phần hoa si. Đầu tóc buộc lên gọn gàng cùng với phần tóc mai tùy ý thả xuống, lộ ra nét mặt thập phần tuấn lãng. Hắn ngồi trên ghế, tay cầm vẫn là một thanh tử phiến vẫy vẫy, nói: “Không cần đa lễ, mau nói đi.” (tử phiến: quạt màu tím)

Hắc y nhân kia liền không chậm trễ nói: “Công tử quả nhiên liệu việc như thần, hai người kia thực sự là Trác công tử cùng Kiều Phong.”

Phiến tử trên tay nam tử đột ngột dừng, có chút đắc ý cười hỏi: “Như thế nào? Có thám thính được tình hình bên trong không?”

Nghe nhắc đến hắc y nhân có chút do dự nói: “Thuộc hạ từ bên ngoài quả có nghe ngóng được vài chuyện...”

“Chuyện gì?”

Hắc y nhân trầm giọng nói: “Dường như Kiều Phong kia có nói là sẽ dự đại hội Bôn Nguyệt. Còn nói là sẽ để Trác công tử một mình ở lại quán trọ.”

Nam tử nghe qua thập phần đắc ý, nói: “Có chuyện tốt như vậy?”

“Ân.”

“Sau đó thế nào?”

“Sau đó Trác công tử lên giường ngủ. Chưa được bao lâu từ trong phòng bọn họ có một hắc y nhân trông thập phần thần bí phi thân ra.”

“Hắc y nhân thần bí?” Nam tử kia qua nghe liền sinh nghi nói: “Như vậy, chắc chắn là Kiều Phong kia đi làm chuyện tốt rồi. Ngươi có truy theo không?”

“Ân, thuộc hạ có truy theo.” Hắc y nhân nhớ lại chuyện mới vừa xảy ra, trong lòng thập phần tự cố nói: “Chính là truy theo được đến ven rừng Bắc Tuyền Châu liền đã mất dấu hắn.”

Nam tử nghe qua biểu tình có chút không hài lòng hỏi: “Mất dấu? Như thế nào lại mất dấu?”

Hắc y nhân liền chấp tay tạ tội, nói: “Thỉnh công tử thứ lỗi, là do thuộc hạ vô dụng. Nhưng khinh công của hắc y nhân kia quả là thâm diệu. Có thể nói đã đạt đến cảnh giới xuất quỷ nhập thần. Rất khó nắm bắt. Hắn vừa ra khỏi thành môn cứ như vậy liền tiêu thất giữa không trung. Thuộc hạ không cách nào truy theo được.”

“Vậy sao?” Hắn nghe qua trong lòng không khỏi thầm nghĩ: “Trên đời này thật có một người lợi hại đến như vậy sao?”

Hắc y nhân do hắn phái đi, vốn trình độ khinh công cũng đã đạt đến mức thượng thừa. Mà nếu đem so với hắc y nhân kia lẽ nào lại không đáng giá một phân? Hắn sắc mặt đột nhiên trở nên trầm trọng, nhẹ gấp phiến tử lại nói: “Sau đó thế nào?”

“Sau đó, thuộc hạ không dám chậm trễ nữa liền quay trở lại quán trọ. Cũng may hắc y nhân kia sau khi rời phòng, hoàn toàn không đem cửa sổ đóng kín lại. Nhân lúc có một trận gió lớn, thuộc hạ liền đem cửa mở toan ra. Quả là có thể đánh động người còn lại dậy, lúc đó…”

Hắn nói đến đây thì có phần do dự không muốn nhắc đến. Chính là thời điểm người kia tỉnh dậy bước xuống giường. Hắn đã nhìn qua được diện mạo thật của y. Người này thân là nam nhân lại quá mức diễm lệ. Nhưng không phải diễm lệ uyển chuyển như một nữ tử, chính là phong tư xuất thần, cốt cách nam tử phi phàm, cả người như toát ra một cỗ lệ khí tiên diễm, mỹ đến nói không được lời. Y đã như vậy, khó trách chủ tử ngày đêm mong nhớ.

Nam tử nghe qua chính là có phần nhẫn không được hỏi: “Như thế nào?”

“Thuộc hạ vốn định nhân lúc nam tử kia không có ở đó định đem y một phen bắt đi. Nhưng chỉ sợ hắc y nhân kia sớm quay trở lại. Để tránh bứt dây động rừng, thuộc hạ liền phi thân đi. Quả nhiên… thuộc hạ vừa quay lưng đi, hắc y nhân kia lập tức trở về.”

Hắc y nhân nghĩ lại vẫn còn thấy chính mình thật sự may mắn. Nếu không, chỉ e là làm hỏng đại sự của chủ tử. Nam tử kia nghe xong, trên sắc mặt ngưng trọng xuống một lúc, liền cười nói: “Ngươi làm tốt lắm, lui ra đi.”

Hắc y nhân theo lời phi thân đi. Nam tử kia tay cầm phiến tử nhịp nhịp lên bàn liên hồi, ngầm cười nói: “Đại hội Bôn Nguyệt? Lúc này không ra tay, còn đợi đến khi nào?”

Nói trên đời này khinh công thâm diệu nhất, chỉ có một người, chính là “Phạm Phong Vân”, giáo chủ Minh Giáo. Nhưng thực sự cũng chỉ là nghe đồn, đã có ai từng chứng kiến qua thân thủ thật sự của hắn đâu?

Minh Giáo thuật khinh công vốn xuất quỷ nhập thần. Giáo Chủ là người đứng đầu đương nhiên cũng được xưng là phi phàm thâm diệu nhất.

Nghĩ đến nam tử cười nhẹ đứng dậy đến bên giường nằm xuống. Trong lòng quả rất có nghi vấn. Trên đời này tuy nói người có khinh công xuất thần không phải nhiều, nhưng cũng tuyệt không ít. Cứ cho hắn là một trong số đó đi, thì như thế nào lại quan tâm đến đại hội Bôn Nguyệt?

Đại hội kia chính là lấy Minh Tuyền Kính làm chủ sự. Kính kia tuy nguồn gốc, hiệu dụng còn mờ mịt, nhưng ít nhiều gì cũng biết đó chính là bảo vật trấn phái của Minh Giáo, hẳn phải rất quan trọng. Hắn vì đại hội lần này mà dám bỏ người kia lại một mình ở quán trọ. Chỉ e không phải muốn ngoạn qua cho biết, mà chính là muốn cướp bảo.

Trên đời này nếu có ai muốn cướp Minh Tuyền Kính, thì chỉ có thể là Minh Giáo mà thôi.

Chung quy như vậy cũng chỉ có thể khẳng định được Kiều Phong chính là người của Minh Giáo.

Kiều Phong xuất hiện trong chốn võ lâm giang hồ giống như một cái ngôi sao nhỏ mờ mịt nhất trên bầu trời. Nói đơn giản hơn chính là một công tử phong lưu đa tình ở chốn thanh lâu. Thậm chí cũng chưa ai biết hắn võ công ra sao. Chỉ biết hắn hay ra tay hiệp nghĩa giúp đỡ những người gặp nguy nan. Nhưng cũng không phải là loại sự tình gì lớn lao lắm, nói cho nên đến nay hắn cũng chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt trên chốn giang hồ, không có gì đáng nói.

Nhưng hôm nay trực tiếp đối địch, xem ra hắn cần phải cận trọng với người này. Không thể khinh dịch được. Người của Minh Giáo luôn diện trong một bộ dáng rất tầm thường, nhưng tuyệt đối không thể khinh thường.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét