Thứ Năm, 10 tháng 7, 2014

[Đệ Thất Chương] Là Tự Ta Đa Tình

Là Tự Ta Đa Tình


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Thất Chương ♠


.


.


.


Lúc ta trở mình dậy chỉ cảm thấy bả vai đau nhức kịch liệt, cơn đau vẫn chưa dứt. Trước mắt là Tiểu Nghi Tử ngồi tựa mình vào đầu giường ngủ thiếp đi. Trông hắn dường như rất mệt mỏi, dưới mắt là một mãng thâm đen. Không biết ta ngủ đã bao lâu rồi mà mắt hắn lại như vậy, có phải đã nhiều đêm rồi thức trắng? Ta chợt thấy thương hắn thật nhiều, nhưng lại không biết phải làm gì để bù đắp lại cho hắn.

Ta nhìn ra ngoài trời, dường như là buổi sáng sớm.

Ta chợt nhớ ra, phải rồi… mỗi buổi sáng ngươi đều ra ngồi ở hậu hoa viên. Ta luôn đến để thầm lặng nhìn ngươi. Ta không biết những ngày đã phải khó nhọc trôi qua như thế nào, thế nhưng lúc nào cũng mong đến thời điểm đó để được trông thấy ngươi. Gương mặt ngươi anh tuấn, đôi mắt ngươi sáng rực như thể cuốn hút mọi ánh nhìn. Khi ngươi khoác lên người hoàng bào thập phần uy nghiêm, phong thái lại điềm đạm tự nhiên. Ta chính là muốn nhìn ngươi những lúc như vậy, lại sợ ngươi nhìn thấy ta sẽ không được vui, sợ ngươi nổi giận, sợ ngươi lạnh lùng, lãnh đạm nhìn ta. Vì thế mặc dù ta đã rất muốn được chạm vào người ngươi, nhưng ta luôn nép mình vào trong một góc để nhìn ra.

Trời đã sáng rồi, ta muốn đến hậu hoa viên.

Ta cố gượng mình ngồi dậy chỉ thấy vai rất đau nhức, nhưng mặc kệ, ta muốn đi. Tiểu Nghi Tử có lẽ bị ta làm động chợt kinh hoảng mở mắt ra. Hắn nhìn thấy ta muốn rời khỏi giường liền sống chết ngăn lại: “Công… công tử… ngươi… ngươi muốn đi đâu?”

Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

[Đệ Lục Chương] Là Tự Ta Đa Tình

Là Tự Ta Đa Tình


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Lục Chương ♠


.


.


.


Nữa đêm tỉnh lại, ta chỉ cảm thấy đầu rất đau. Ta muốn gượng ngồi dậy lại bị Tiểu Nghi Tử một trận đè xuống, rồi hắn lên tiếng càm ràm: “Công tử nằm yên đi. Ngươi làm sốt rồi đó. Ta đã bảo ngươi đừng đi, ngươi vì sao nhất định không chịu nghe. Ngươi như vậy khiến ta đứng ngồi không yên cả ngày nay.”

Trông hắn thực khả ái, ta vỗ vỗ lên tay hắn cười nói: “Ta không sao, đã khổ cho ngươi rồi.”

Hắn thở dài nói: “Ngươi cũng biết ta khổ rồi thì phải biết tự chăm sóc cho bản thân đi. Đừng làm những chuyện khiến ta phải lo lắng nữa.”

Ta lặng im, hắn nói: “Công tử ngươi xem ngươi yếu đến thế nào. Người ta cũng dầm mưa như ngươi mà có làm sao đâu. Ngươi phải bồi bổ nhiều vào đi.”

Ta không trả lời, chỉ nhìn hắn thật lâu. Ta thực không hiểu rõ, dù biết hắn là một đứa trẻ tốt, thế nhưng hắn việc gì phải phí sức tận tụy vì một người như ta đây?

Ta hỏi hắn: “Ta dù có khổ như thế nào cũng có làm sao. Ngươi việc gì phải tự chuốc khổ vào thân?”

Hắn lặng thinh suy nghĩ một lúc nói: “Công tử, lần đầu tiên gặp ngươi ta cảm thấy có một cái gì đó rất thân quen. Ngươi thực sự rất tốt. Ngươi chưa từng đánh ta.”

“Ta làm sao có thể đánh ngươi?”

“Ngươi đối xử với ta rất tốt.”

“Ta chưa từng làm gì cho ngươi.”

Hắn đột nhiên nhìn ta cười nói: “Công tử có thể ngươi không nhận ra, nhưng bản thân ta là một nô tài, ta đã quen bị chà đạp đánh đập. Hoàng thượng lệnh cho ta đến đây chăm sóc cho ngươi. Ngươi chính là chủ tử của ta. Thế nhưng chỉ có ngươi không xem ta là nô tài, lại luôn luôn đối xử ôn nhu với ta. Dù ta có thế nào, ngươi cũng chưa từng mắng ta, lại còn cho ta một cuộc sống bình yên ấm áp. Chỉ như vậy thôi cũng đủ khiến ta mang ơn lắm lắm rồi.”

Những lời hắn nói chắc cũng có lý, ta lặng quay người đi nói: “Ta không thể hiểu được ngươi.”

Hắn kéo ta quay lại nói: “Chỉ mình ta hiểu là được rồi.”

Sau đó hắn cẩn thận lau mồ hôi cho ta. Đầu ta vẫn còn đau như vậy. Ta đưa mắt nhìn về những ngọn nến phía xa xa kia. Từ nơi đó phát ra những ánh sáng lung linh huyền ảo đầy màu sắc, thật đẹp… thoáng chốc như đưa ta đến một nơi đầy mị hoặc. Rồi bên tai ta lại thoáng nghe có tiếng nói: “Công tử ngươi bây giờ là ngươi thân duy nhất của ta. Ngươi đau nói ta làm sao không đau được đây?”

“Người thân…”

Ta không rõ lắm từ này… Hắn gật đầu nói: “Phải… là người thân… vì vậy ngươi…”

“Nguyên lai là như vậy…”

Trong mơ hồ ta nghe có tiếng xì xào bên tai, thế nhưng lại không thể nghe rõ lắm những lời hắn nói…

.

.

.

Thứ Bảy, 14 tháng 6, 2014

[Kyou Kara Maou] Saralegui - King of Small Shimaron

[Kyou Kara Maou]


Saralegui


Sararegi_by_kaminary_san


Có thể nói Sara vừa xuất hiện đã hốt hồn ta mất rồi, kawai nee~~~~

Nói đến phong cách của Sara thì rất dễ nhận ra, đầu tiên là xinh đẹp <đương nhiên>~ tiếp đến là dịu dàng thùy mị và là dạng người cao ngạo, kiêu căng, tự phụ.

373020


Sara không thể nói là dạng lạnh lùng, bởi vì sara luôn xuất hiện với một nụ cười trên môi, dù đôi lúc nụ cười đó có thể ẩn chứa một mưu tính đen tối hay nham hiểm. Dù vậy tất cả nụ cười đó giống như là che giấu con người thật ở bên trong, buồn tủi và cô đơn. Có thể rất dễ dàng nhận ra khi Sara ở một mình.

Thứ Ba, 10 tháng 6, 2014

[Đệ Ngũ Chương] Là Tự Ta Đa Tình

Là Tự Ta Đa Tình


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Ngũ Chương ♠




Chuyện yêu đương, thất tình lục dục có thể dẫn người ta đến bế tắt. Đôi lúc ta như người tuyệt vọng không tìm thấy lối thoát. Nhưng đôi lúc lại giống như không có việc gì.

Ta ngày ngày ở đây, không ai bắt ta phải đàn hát, cũng không ai bắt ta phải tiếp những kẻ ta không muốn tiếp. Cũng không phải lo sợ bị ai đó cưỡng bức. Đoản đao năm xưa Lạc Hạo Nhiên đưa, ta vẫn còn giữ. Giống như một thứ bùa hộ thân, lúc nào đó cần thiết ta có thể dùng đến để tự vệ. Thế nhưng lúc đến đây, ta đã đem bỏ nó thật cẩn thận vào hộp gấm rồi đem chôn dưới rặng liễu trước cửa nhà. Ta không nghĩ có lúc nào đó sẽ cần đến nữa.

Kỷ niệm đã qua đi, lưu giữ mãi cũng thế.

Ta chợt hiểu phần nào sự hy sinh của hắn năm xưa đối với ta. Hắn muốn quang minh chính đại thú ta về làm thê tử, cho nên nhân lúc miêu cương nổi loạn, hắn xung phong nhận ra trận lập công để đổi lấy chỉ phúc ban hôn của hoàng thượng.

Thế nhưng hắn không may tử trận. Mặc dù sau trận đó miêu tặc hung hãn đã bị dẹp loạn, hắn cũng không thể qua khỏi.

Hắn là quan văn, không phải quan võ, như thế nào có thể đánh trận. Ngươi tiếc thương hắn ngốc nghếch hy sinh vì ta. Sau đó lại thấy ta sa ngã vào vòng tay ngươi, lại sinh hận.

Ta chợt thấy buồn cười, người ngươi nên hận không phải là chính bản thân ngươi sao? Người phản bội hắn, cũng không phải là ngươi?

[Đệ Tứ Chương] Là Tự Ta Đa Tình

Là Tự Ta Đa Tình


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Tứ Chương ♠


.


.


.


Thế rồi ngày đó cũng đến…

Ngươi đã quay trở lại, thế nhưng ta không thể tìm được ánh mắt ngươi hướng nhìn lên ta như năm xưa. Không còn ánh mắt đa tình, cũng không còn say đắm. Ta chợt thấy tim đau nhói.

Lẽ nào ngươi đã không còn nhớ đến ta? Quên cả những gì ngươi đã làm?

Đừng bỏ mặc ta như vậy.

Ta lặng lẽ gọi ngươi trong âm thầm, ngươi vẫn chưa một lần ngước mắt nhìn lên.

Đột nhiên tiếng nhạc dừng hẳn, tất cả mọi người đều kinh hoảng nhìn lên. Đoàn ca kỹ cũng thôi không còn múa nữa thay vào đó là la hét hỗn loạn gọi ta.

Ta đứng lên trên hành lan nhìn xuống bên dưới một lần rồi quay lưng lại.

Có phải khi ta chết ngươi mới chịu nhìn ta?

Dù ngươi xem ta lạ hay quen, ta vẫn muốn ngươi lại phải nhìn ta.

Ta nhắm mắt lại xem như không nhìn thấy gì để mình tự do rơi xuống. Có lẽ rồi đây ta sẽ không còn cảm giác được gì nữa, cũng không thể xem được biểu tình của ngươi. Thế nhưng, một ngày nào đó gặp lại dưới hoàng tuyền có lẽ ta sẽ biết.

.

.

.

Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014

[Đệ Tam Chương] Là Tự Ta Đa Tình

Là Tự Ta Đa Tình


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Tam Chương ♠


.


.


.


Chuyển sang Chủ thụ - Hãy cùng lướt qua bi kịch và cuộc đời của Cổ Mộng Y trong suốt những năm tháng trước và sau khi gặp công.


Một phần của chương này đã được review trước đây. Đây là phần tiếp theo, dài lắm đấy =.="


.


.


.


Ta là nhạc sư đàn tì bà bình thường trong một đoàn ca kỹ ở Thanh Y lầu. Người ta nói diện mạo của ta thật đặc biệt, rất hay bị khi dễ. Khách nhân đến Thanh Y lầu thay vì chọn một cô nương, họ lại chọn ta. Vì thế tú bà liền bắt ta đi tiếp, nếu ta không đồng ý, họ sẽ đánh mắng nhốt ta vào một gian phòng rất tối, mấy ngày liền không cho ta ăn uống. Trong cơn đói lạnh ta lại nhớ ra nhiều chuyện. Nếu phụ mẫu ta còn sống, họ chắc không để ta chịu nhiều khổ sở như vậy…

Tiếc là họ đều đã bị kẻ xấu hại chết.

Ta còn nhớ rõ đêm đó, có một thanh niên vóc dáng ưu tú nho nhã đến gõ cửa nhà ta. Hắn xin tá túc lại một đêm chờ sáng sẽ rời đi.

Phụ thân vì thấy hắn thật thà, còn nghĩ là người tốt nên đồng ý cho ở lại. Không ngờ là rước sói vào nhà. Con người vì lòng tham, thấy tiền vàng liền mù mờ tâm trí. Nữa đêm hắn cùng đồng bọn xông vào nhà giết sạch cả gia đình ta. Khi đó ta chỉ mới mười tuổi. Mẫu thân đem giấu ta vào trong kẹt tủ rồi tự mình lao ra ngoài tìm chết để bảo vệ ta.

Lúc đó ta sợ hãi kinh hoàng cũng không dám lao ra ngoài. Ta gào khóc nhưng không dám thốt thành tiếng.

Ta sợ chết…

Chết có phải thực đáng sợ như vậy? Lúc ta bắt đầu nhận ra thì cũng là lúc mất dần ý thức.

.

Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014

[Đệ Nhị Chương] Là Tự Ta Đa Tình

Là Tự Ta Đa Tình


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Nhị Chương ♠




Dục tiên hoàn a dục tiên hoàn. Càng trọng tình, độc phát càng mạnh. Người ngươi đã cho y thấy là ai? Là ai mỗi đêm đều hành hạ y đến bán sống bán chết đây?

.

.

.

Ta lại có thêm một đêm mất ngủ…

Cũng như ngươi, có lẽ xuyên suốt hai năm qua chưa đêm nào được trọn giấc, cũng chưa từng đặt lưng xuống giường mà ngủ.

.

Đã ba ngày qua đi, cũng là ba ngày ta không thể ngủ được. Những đêm dài như vậy cứ nối tiếp nhau qua đi trong ám ảnh tiếc nuối. Hình ảnh ngươi hiện diện trong tâm trí ta, yếu đuối, mỏng manh, chật vật khổ sở, dày vò ta không yên. Ngươi đêm không ngủ, ta không thể chợp mắt. Ngươi ngày không ăn, ta ăn gì cũng cảm thấy không ngon. Đến sáng, ta lại hoàn toàn không muốn rời khỏi giường.

Cũng đã ba ngày rồi ta không thượng triều. Bọn quần thần vì vậy cứ lo lắng bất an cầu gọi thái y thăm khám. Ta thực sự có bệnh sao? Ta nhìn không ra bản thân đang mắc chứng bệnh gì. Hay là chính ta đang sợ hãi? Sợ phải gặp ngươi, lại sợ không thể gặp ngươi.

Thứ Năm, 5 tháng 6, 2014

[Đệ Nhất Chương] Là Tự Ta Đa Tình

Là Tự Ta Đa Tình


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Nhất Chương ♠




Không biết là ta hay chính y đã tự dày vò mình?

Đến lúc ta nhận ra thì đã không thể cứu vãn được nữa…

.

.

.

Dục tiên hoàn là cấm dược, nói độc không độc, nói không độc cũng không phải. Những kẻ vô tình vô nghĩa không luyến ái hồng trần thì không bị độc cưỡng chế. Thế nhưng người có yêu, có mê luyến, khi độc phát tác rồi lại giống như tên của nó, lúc giống như sống trong tiên cảnh, sau lại sa vào địa ngục đọa đày đau khổ triền miên không thể thoát được… càng không có giải dược.

Năm đó, ngươi độc chết Phi Nguyệt, ta cho rằng ngươi là vì hám danh trục lợi một lòng tranh sủng mà gây ra loại chuyện tác tệ như vậy. Ngươi cũng không có một lời giải thích nào, chỉ cười rồi thản nhiên nói với ta là do ngươi làm, ta bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng cùng ân hận. Chỉ một phút chốc ngắn ngủi mà ta đã phải mất đi nhiều thứ như thế.

Ta trước đây không nên mang ngươi vào cung mới phải.

Một lần gặp gỡ ở Thanh Y lầu, ngươi mặc dù là nam tử nhưng lại quá phần xuất thần, dáng vấp ngươi thanh lệ, diện mạo ngươi tuyệt mỹ khiến người ta không thể không để tâm, ta vốn đã từng động lòng rồi sau đó ngươi khiến ta thất vọng.

Lạc Hạo Nhiên là huynh đệ tốt cùng ta kết giao nhiều năm, vốn hắn có một tương lại thật tốt, thế nhưng không ngờ hắn lại hy sinh hết tất cả chỉ vì ngươi. Đến trước lúc lìa đời vẫn còn lo lắng sợ ngươi chịu khổ liền không ngừng cầu ta chăm sóc cho ngươi, ta đã đồng ý với hắn.

Lúc gặp ngươi, ta chợt nhận ra ngươi không đáng để hắn hy sinh nhiều như vậy. Hắn đem cả mạng sống của mình chỉ để đổi lấy ngươi, thế nhưng ngươi lại có thể dễ dàng ngã vào vòng tay người khác.

Vì thế ta đem ngươi vào cung, gọi là đáp ứng di nguyện của hắn cũng được, cho ngươi an phận cũng được. Để ngươi ở nơi này ngày ngày thanh lạc, tự do tự tại, bất cứ lúc nào ngươi muốn đi, ta đều sẽ để ngươi rời đi, cũng không để ngươi phải chịu cơ cực.

Thế nhưng ngươi lại không biết an phận, chỉ vì muốn tranh lợi mà không từ thủ đoạn, ngay cả hai đứa nhỏ chưa chào đời ngươi cũng nhẫn tâm ra tay hạ sát. Lòng dạ quả nhiên không giống với diện mạo bên ngoài, ngươi nhẫn tâm độc ác hơn cả yêu ma.

Phi Nguyệt vốn tâm tính hiền lương, nàng đã rất quan tâm đến ngươi, còn đối với ngươi rất tốt, thế nhưng ngươi lại bức hại nàng. Khi đó ta chỉ muốn trong một lúc đem ngươi đi thiên đao vạn quả, nhưng ta không làm được. Ta không thể để ngươi chết, không thể để ngươi giải thoát dễ dàng như vậy. Ta muốn nhìn thấy ngươi chịu đau khổ. Ta đẩy ngươi vào cấm cung, không để bất cứ ai đến gần, hạ dục tiên hoàn lên người ngươi. Ta đã không biết ngươi sẽ phải chịu dày vò thế nào. Liệu loại người như ngươi có bị độc phát tác… Ta không biết, càng không muốn biết đến, chỉ muốn để ngươi một mình tự sinh tự diệt không màn đến.

 

Thứ Hai, 19 tháng 5, 2014

[Đệ Tứ Chương] Tùy Phong Khởi Vũ

Tùy Phong Khởi Vũ


~ Văn Án ~



1640351238510435



~ Đệ Tứ Chương ~


- Sanh sanh thế thế, ngoạn thế bất cung -



War: chương có H, dị ứng thì back đi... =3=

...

Triều ca…

Giữa một triều thần quan văn võ, quân vương kia một thân uy vệ tọa trên long ỷ mắt không ngừng hướng xuống. Dưới đường, một dáng hình thanh mảnh khoát trên người chiếc áo tân nương thêu hoa phượng hồng đào duyên dáng. Trên đầu cài một đóa mẫu đơn càng tô điểm thêm sắc hương động lòng người. Bước đi uyển chuyển, mi phượng đảo liên câu nhân mị hoặc. Gương mặt trắng tinh khiết, không chút tì vết. Làn da mỏng manh như ngọc diệp, phong thái xinh đẹp tựa thiên nhân. Quân vương hướng nhìn theo từng cử chỉ của y lại còn tưởng lạc vào thiên cung…

“Bệ hạ…”



“Bệ hạ…”



“Bệ hạ…”



Hiểu Kỳ ba lượt gọi cũng không biết có vào được tai hắn. Giọng nói y trong sáng mạch lạc, thanh cao tựa tiên âm, mi phượng khép khép mở mở như muốn thu hồn. Ngay tức khắc quân vương kia liền trở nên mê mụi, đôi châu nhãn in đậm hai dáng hình mỹ nhân, hồn cũng muốn rời đi.

“Bệ hạ…”



“Bệ hạ…”

Mãi đến tiếng gọi thứ năm vẫn chưa thể câu được hồn quân vương quay về. Hiểu Kỳ vẻ mặt có chút khó chịu, đương quỳ liền muốn ngã xuống: “Bệ hạ… bệ hạ nha… Người như vậy, thần thật mỏi chân… Chân cũng liền muốn không quỳ nổi nữa a…”

Giọng nói trầm thấp than vãn, liền khiến hắn chợt tỉnh vội vội vàng vàng rời long ỷ đỡ y dậy nói: “Ái khanh, bình thân, bình thân a…”

Vừa nắm lấy tay người kia, liền thấy hứng thú. Thực là một đôi tay tuyệt đẹp, da vẻ mịn màng, từng ngón tay thon dài, chỉ muốn sờ cắn một cái.

Người vốn vừa được quân vương đỡ lên, liền ngã nhào xuống nằm gọn trong vòng tay hắn, thanh âm đầy trách cứ nói: “Ai… Bệ hạ, chân thần thật tê dại, rất đau, không đi được.”

“Được… được… là lỗi của trẫm. Đi không được trẫm liền bế ngươi.”

Lời vừa dứt ngay lập tức quân vương bế Hiểu Kỳ lên. Y nằm gọn trong lòng hắn, tay cũng liền choàng qua vai hắn tỏ vẻ lo lắng hỏi: “Bệ hạ như này e là không tiện. Thần như nào lại khiến bệ hạ nhọc công đây. Thật sự là không nên, bệ hạ...”

Lời nói dịu dàng, ngọt ngào êm tai, khiến quân vương càng thêm rung động liền ôm y hướng đi rời khỏi chính điện nói: “Trẫm không việc gì, chỉ là chút chuyện có đáng là gì. Thân thể ái khanh mới là quan trọng. Vốn đã để ngươi chịu khổ vậy, trẫm nhất định phải bồi đắp cho ngươi.”

“Quân vương háo sắc…”

Hiểu Kỳ trong lòng thầm nguyền rủa, ngay lập tức nở nụ cười tựa sát vào lòng hắn, nói: “Bệ hạ đối với thần thật tốt. Thần vô cùng cảm tạ ân đức bệ hạ.”

Một nụ cười vừa tỏa ra, nói có bao nhiêu mị hoặc liền có bấy nhiêu. Quân vương kia càng thêm cao hứng, hướng đến tẩm cung.

[Đệ Tam Chương] Tùy Phong Khởi Vũ

Tùy Phong Khởi Vũ


~ Văn Án ~



1640351238510435



~ Đệ Tam Chương ~


- Tống Biệt -



Trở lại Tô phủ, bọn người thấy Hiểu Kỳ vừa cả kinh vừa vui mừng. Nhưng cũng là không ngoài dự đoán của ôn quan kia đi. Hắn biết thế nào chỉ cần tin Tô lão gia bị tra khảo cũng khiến người này tự động quay trở về.

Ngay lập tức hắn đến chính đường đón tiếp. Vừa thấy Hiểu Kỳ đang tọa trên ghế, hắn liền hớn hở bước đến trước mặt y hơi khom người xuống khấu kiến: “Hạ thần tham kiến nương nương.”

Một tiếng gọi nương nương của hắn liền khiến Hiểu Kỳ có chút khó chịu lại cố giằng xuống nói: “Không cần đa lễ!”

“Tạ ân nương nương.” Ngay lập tức hắn đứng thẳng người lên, thần tình có chút vui vẻ nói: “Nương nương, ngươi như vậy thật sáng suốt khi trở về đây a. Nếu không thì liền khổ cho hạ thần đây.”

 

Hiểu Kỳ thở dài: “Ta chính là muốn đi ngao du một lúc trước khi tiến cung, ngươi thế nào lại đem phụ thân ta ra tra khảo?”

“Nương nương… ngươi…”