Tùy Phong Khởi Vũ
~ Văn Án ~
♥
~ Đệ Nhị Chương ~
- Sóng Gió Tô Thành - Đào Hôn -
♦
Giữa đêm tối, hai người một ngựa nhanh chóng xuất thành. Đi không ngừng nghỉ suốt một chặng đường dài, vượt qua muôn dậm. Hiểu Kỳ, đêm đã muộn, đương trên lưng ngựa an tâm gục vào lòng Bạch Vân ngủ say. Liễu đại ca của y vẫn rất cần y, nếu không hắn tuyệt sẽ không ngại hy sinh tất cả để đưa y đi. Nghĩ như vậy, Hiểu Kỳ chợt cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Chỉ cần được bên cạnh hắn, y chính là cái gì cũng đều không cần.
Này sau một giấc ngủ, vừa mở mắt ra trời cũng đã sáng. Phía trước là bầu trời xanh cùng một vùng biển rộng lớn. Hiểu Kỳ vội vàng ngồi bật dậy nhìn quanh. Quả nhiên không thấy người kia, tâm trạng theo đó cũng đầy lo lắng, y liền đứng dậy vừa đi vừa gọi: “Đại ca… đại ca… ngươi đang ở đâu?”
Đi một lúc lâu vẫn không thấy có tiếng người trả lời. Tìm mãi vẫn không ra bóng hình quen thuộc. Ở đây tứ bề hoang sơ, Hiểu Kỳ một tâm ủy khúc lo sợ hét to: “Liễu đại ca, ngươi đang ở đâu!??????”
Này một bóng người cũng không thấy. Hiểu Kỳ thất vọng ngồi xuống một gồ đá nhìn về hướng biển xa: “Đại ca… ngươi như nào lại thật bỏ đi…”
Nói thế nào cũng không tin người kia lại bỏ rơi y ở ngay đây. Nghĩ đến lại thấy oán giận, Hiểu Kỳ một tâm trầm uất, nước mắt cũng chầu chức muốn rơi xuống nói: “Liễu Bạch Vân, ngươi nói đi sao lại liền bỏ đi, không cần ta nữa sao? Ngươi thực không cần ta nữa sao? Đại ca… ngươi…”
Giữa lúc đương bi quan, bất giác Hiểu Kỳ bị một bàn tay to lớn đột nhiên kéo lấy tay y lôi đứng dậy gọi to: “Kỷ đệ!”
“Đại… đại ca… ngươi…”