Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

春を待つ ~ Chờ đợi một mùa xuân ~ Chương XIII

春を待つ


~ Chờ đợi một mùa xuân ~


~ Information ~



Chương XIII




Ôm nỗi buồn đau Kagami bước đi trong vô vọng mong tìm lại được người thương ở nơi đâu đó ở thế giới bên kia cuộc đời… Và rồi ông đã gặp được định mệnh thứ hai của đời mình...



Một chiếc xe hơi từ đâu xông tới đụng thẳng vào Kagami, khiến anh rơi vào bất tỉnh. Ngay sau đó, gã tài xế cùng người chủ vội vàng mở cửa chạy ra:

-Tiểu… tiểu thư … anh ta bất tỉnh rồi, làm sao bây giờ?

Ai, thiên kim tiểu thư nhà Nakamura, danh tộc đứng thứ 4 ở Nhật. Cô vội vàng nâng người anh ta lên xem xét:

-Vẫn còn thở… mau lên, đưa vào bệnh viện.



5 tháng trôi qua…

Lần đó, nhờ tài xế thắng lại kịp, Kagami cũng chỉ bị gãy chân và bị thương một chút ở đầu. Nhận được sự chăm sóc tận tình của tiểu thư Ai, người dần khỏe lại. Nhưng dù thế Kagami cũng không có ý định trở về nhà Sohma. Và rồi Ai đã giữ người ở lại nhà mình.

Một buổi chiều đông cuối tháng 11. Kagami ngồi lặng chìm dưới tàn cây anh đào. Lắng nghe trái tim mình chết lặng. Chợt nhớ đến sự ra đi không minh bạch của Hyuga. Bỗng thấy mình trở nên vô dụng và bất lực… Giữa lúc đó, đột nhiên Ai xuất hiện và nói vài điều khiến Kagami sửng sốt…

Nhờ thân thế, và cũng lấy tư cách là bạn thân, Ai đã cố gắng hẹn gặp lại một người bạn đã mất liên lạc từ cách đây 3 tháng, tiểu thư Akari của nhà Takeda. Trong một nơi hoàn toàn bí mật...

Nhưng khi ấy người xuất hiện để gặp Akari không phải là Ai, mà chính là Kagami. Bóng người vừa xuất hiện khiến Akari lòng bỗng thấy đau nhói. Thật sự… Akari hoàn toàn không muốn gặp người này. Chợt người bước đến trước mặt cô và ngồi xuống mỉm cười nói:

-Akari-san… rất đường đột khi tôi phải gặp em như thế này.

Akari chỉ cúi đầu lặng thinh không nói gì, Kagami nói tiếp:

-Tôi rất bất ngờ khi hay tin em đã có thai. Tôi thật sự không tin điều này.

Chuyện Akari có thai, gần như không có bất cứ ai được biết… Chỉ vì tình cờ, Ai mới biết được điều đó. Và… cũng chỉ vì Kagami muốn biết, nên nàng mới cố giúp anh… Và rồi Akari cười nhẹ nói:

-Đúng vậy. Và giờ thì anh cũng đã thấy rồi đó.

Ngay sau đó cô đặt tay lên chạm nhẹ vào bụng mình… Lại nhìn Kagami:

-Vậy anh muốn biết nó là con ai phải không?

春を待つ ~ Chờ đợi một mùa xuân ~ Chương XII

春を待つ


~ Chờ đợi một mùa xuân ~


~ Information ~



Chương XII


Đôi mắt Ryu buồn đau nhìn viên kẹo ấy hỏi:

-Thật sự… Shinrei-san còn giữ thứ này sao?

Shinrei mỉm cười nhẹ nhàng nói:

-Năm ấy, sau khi tạm biệt em, tôi trở về lại nơi đó. Tôi đã rất trân trọng giữ gìn vật em đã đưa cho tôi. Thời gian ngắn ngủi sau đó, bất kể khi nào có được một chút thời gian rảnh rỗi tôi đều dành để nhớ về em. Tôi đã luôn luôn nhớ về em. Và mong chờ ngày gặp lại.

Ryu lặng thinh không nói, chợt người lại hỏi:

-Vậy còn em? Em có từng nhớ về tôi hay không?

-Có… đã từng.

Đúng… người đã từng là một người… Ryu một thời mong chờ. Ngay sau khi trở về, Ryu cũng không thể nào quên được đứa trẻ mình đã gặp trong đêm lễ hội ấy. Hai năm sau khi trở lại dinh thự nhà Takeda… mọi thứ đã thay đổi. Lúc ấy Ryu đã cố gắng đi tìm người, nhưng không thể nào tìm được giữa một nơi rộng lớn như vậy. Lúc lạc trong vườn nhà Takeda, sau cái vấp ngã ấy… Ryu đã khóc, nhưng không phải chỉ vì một cái té đau mà Ryu khóc… chỉ vì thất vọng không tìm được người mình muốn gặp mà khóc. Bất chợt lúc ấy Ryu đã gặp một người đã khăng khăng với cái tên “Shinrei” mà cậu vẫn luôn giữ chặt trong lòng năm xưa. Thế nhưng dường như giờ đây nét mặt cùng ánh mắt người đã thay đổi quá nhiều… Và trong cái ký ức nhỏ bé khi ấy, cùng dòng thời gian 2 năm dài, hình ảnh Shinrei mà Ryu đã giữ trong lòng… gần như phai nhạt. Ryu đã ngỡ hai người là một. Lần gặp gỡ trở lại ấy, những tưởng là định mệnh. Mặc dù Rei khi ấy chẳng hiểu những gì Ryu nói. Ryu cũng chỉ đơn giản nghĩ rằng, thời gian qua đã khiến Shinrei đã quên mình. Nhưng không ngờ, lần gặp ông ở một ngày hè bên Anh, đã khiến Ryu hoàn toàn bất ngờ… rằng ký ức của mình đã bị xáo trộn và tất cả hoàn toàn là sai lầm...

春を待つ ~ Chờ đợi một mùa xuân ~ Chương XI

春を待つ


~ Chờ đợi một mùa xuân ~


~ Information ~



Chương XI


Sáng hôm sau vào trường, Rei trên người cũng đầy thương tích. Có vẻ như hôm qua hai người bọn họ đã đánh nhau… Vào đến cổng trường, vừa đụng mặt họ lại phớt lờ qua, không nhìn mặt nữa...

Sau khi Rei rời khỏi, đột nhiên vài người chạy đến trước mặt Ryu, một người cúi đầu xuống chào Ryu… Shiki ngỡ ngàng nhìn họ. Chợt thái độ Ryu bỗng trở nên lạnh lùng một cách kì lạ…

-Vậy hội trưởng Masato-san, một thư ký nhỏ như tôi có thể giúp gì được cho cậu đây?

“-Hội trưởng… Masato-san…?”

Lại chẳng phải là kẻ cầm đầu bọn học sinh đen sao? Mọi người bắt đầu vây quanh Ryu cùng Shiki để nhìn…

-Tôi thay đám đàn em xin lỗi cậu. Thật sự đêm qua bọn chúng làm hơi quá, và đã mạo phạm đến cậu. Thành thật xin lỗi. Nên xin cậu vui lòng lượng thứ!

春を待つ ~ Chờ đợi một mùa xuân ~ Chương X

春を待つ


~ Chờ đợi một mùa xuân ~


~ Information ~



Chương X




Trưa hôm sau tan học về, Rei ghé thẳng vào bệnh viện thăm Shiki. Dù vậy, anh thật sự cũng chẳng biết nói gì ngay lúc này. Sau một hồi lặng thinh rất lâu, cuối cũng Rei cũng chỉ có thể hỏi được một câu duy nhất:

-Shiki-san, em đã thấy khỏe hơn chưa?

Shiki nhẹ nhàng gật đầu. Và rồi cả hai tiếp tục ngồi lặng thinh. Nhìn Rei, Shiki có thể cảm nhận được một điều rằng dù giờ Rei đang ở đây, nhưng tâm hồn anh lại đang gửi ở chốn xa xăm nào đó. Sau một lúc thật lâu Rei đứng dậy nói vài câu từ biệt với Shiki rồi ra về. Vừa bước ra cửa lại gặp ngay Ryu đang vào thăm Shiki. Vừa thấy anh, Ryu đi phớt qua không hề nhìn mặt. Điều đó khiến anh thật sự vô cùng khó chịu. Từ lúc xảy ra chuyện đến giờ, dường như Ryu đã cố ý tránh mặt anh. Thậm chí lúc tình cờ gặp nhau cậu cũng không nói gì, và cứ đi qua nhau như không hề quen. Một thái độ lạnh lùng đến khó có thể chấp nhận được… Ngay trong lúc này, Rei thật sự rất muốn nắm lấy tay Ryu để hỏi tại sao… nhưng sau cùng lại không thể làm được…

“-Có lẽ… nên để Ryu bình tâm một thời gian cũng tốt…”

春を待つ ~ Chờ đợi một mùa xuân ~ Chương IX

春を待つ


~ Chờ đợi một mùa xuân ~


~ Information ~



Chương IX


“-Làm sao có thể *đang tâm làm tổn thương Rei được? Làm sao mình có thể? Và ngay cả ông cũng muốn như thế ư?”

 

*Đang tâm: là cụm từ dùng để chỉ một hành động nhẫn tâm và dứt khoát

Nhưng giờ đây Ryu biết, dù có muốn quay lại cũng đã muộn rồi. Bất chợt lòng cậu dậy lên niềm ray rức cùng sự hối hận vô bờ…

“-Giá như… giá như đừng về Nhật Bản, đừng gặp lại Rei thì tốt biết mấy…”

Đôi mắt Ryu hướng về xa xăm, những cơn gió phất lên mang theo những chiếc lá vàng rơi rụng sà xuống mặt nước lợn cợn lên một làn sóng nhỏ. Chiếc cần câu vẫn im lìm tĩnh lặng nghiêng mình dưới dòng nước trong xanh… Sẽ có cá ở một con sông thế này trong nước thế này ư…? Có thật là ông đang chờ đợi cá cắn câu không? Chợt Ryu hỏi:

-Ông đành lòng để Rei bị tổn thương thật sao?

Ông vẫn bình thản đáp:

-Thế cháu đành lòng sao?

-Cháu… chỉ vì bất đắc dĩ.

-Ta cũng vậy thôi.

-Vậy ạ…

春を待つ ~ Chờ đợi một mùa xuân ~ Chương VIII

春を待つ


~ Chờ đợi một mùa xuân ~


~ Information ~



Chương VIII


 

 

“-Lừa dối… tất cả chỉ là lừa dối…”

-Shiki…

Ryu vội vàng rời khỏi giường, nắm lấy tay Shiki. Cô vội gạt tay Ryu ra lắc đầu:

-Em xin lỗi. Em vào phòng không gõ cửa.

Nói rồi Shiki vội vàng quay ra. Dường như trên mắt cô bé đang ngấn lệ. Ryu chạy theo cản lại…

-Shiki, chờ anh với!

Ngay trong lúc này, Shiki thật sự không muốn nghe những gì Ryu nói nữa…

“-Tại sao… Tại sao lại như vậy? Sao anh hai lại như vậy…?

春を待つ ~ Chờ đợi một mùa xuân ~ Chương VII

春を待つ


~ Chờ đợi một mùa xuân ~


~ Information ~



Chương VII


 

Nói rồi Ryu quay lên phòng. Kagami cũng rời khỏi nhà. Vừa bước ra khỏi cửa lại gặp Rei lẩn thẩn bước tới. Nhận ra ông, Rei cúi đầu chào, ông mỉm cười:

-Kìa… đây có phải cậu chủ nhà Takeda không? Shinrei-kun, chào cậu!

Nhận ra người, Rei chỉ khẽ gật đầu:

-Vâng! Chào ngài!

Kagami nhìn thật kỹ Rei lại nói:

-Trông cậu không giống cha mình lắm nhỉ?

Rei ngạc nhiên nhìn ông hỏi:

-Vậy ạ!

Kagami lại khẽ cười đi lướt qua Rei và nói nhỏ bên tai cậu:

-Cũng phải, vì cậu cũng đã là con trai thật của người ấy đâu…

“-Ý ông ta là gì?”

春を待つ ~ Chờ đợi một mùa xuân ~ Chương VI

春を待つ


~ Chờ đợi một mùa xuân ~


~ Information ~



Chương VI


...

Thế rồi những cơn gió mang hơi se lạnh của mùa thu đã đến. Những chiếc lá cũng đã bắt đầu ngã màu rơi rụng dần. Thế là lại bắt đầu thêm một năm học mới…

Sáng nay cả trường nhộn nhịp làm lễ khai giảng. Ai cũng thấy lòng rộn ràng vui vẻ đón chào năm học mới. Chỉ có riêng Rei lại một mình trốn trong văn phòng hội học sinh. Đột nhiên Ryu bước vào, thấy Rei đang nằm ngủ ở ghế sopha, trên mặt còn che một quyển sách. Ryu mỉm cười đến ngồi kế bên Rei, nhẹ nhàng đem quyển sách đặt xuống bàn. Nhìn qua nét mặt say ngủ của Rei có vẻ khá là mệt mỏi…

“Chỉ mới đầu năm thôi mà… Sao Rei lại mệt mỏi như vậy?”

Ryu tiến lên trên người Rei, nhìn thật kỹ gương mặt kia. Anh có một gượng mặt thật đẹp và lôi cuốn… Nhưng sao Ryu cứ cảm thấy trong giấc ngủ Rei có cái gì đó không được bình thường. Trên trán anh như vậy lại vã đầy mồ hôi. Ryu khẽ đưa tay lau khô đi những giọt mồ hôi kia thầm nghĩ: “Thật là Rei đang mơ gì, sao người vã đầy mồ hôi như vậy?”