Thứ Năm, 17 tháng 7, 2014

[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa - 30

Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa


~ Phiên Ngoại ~


------- Chương 30 --------



 

=]]] tới rồi chương thảm nhất trong các chương =]]

Dã man độ dài kinh khủng =.="

Chương này mong các nàng bỏ qua cho những đoạn () bình luận của ta... ức chế quá đó mà =]]

.

.

.

Thời điểm tỉnh lại, trời đã sáng trưng.

Vương Liên Hoa tuy rằng không có chút ý định rời khỏi cánh tay Thẩm Lãng, nhưng vẫn như cũ thực lý trực khí tráng chất vấn y: "Vì sao không xuất môn sớm đi?" (lý trực khí tráng: lẽ thẳng khí hùng)

Thẩm Lãng nhẹ giọng nói: "Ngươi không phải dễ gì mới ngủ được, ngủ nhiều một chút cũng không sao."

Vương Liên Hoa nhắm mắt nói: "Vậy cũng tốt, để ta ngủ thêm chút nữa, ngươi hảo đi trước đi."

Lúc nói lời này, vẫn tiếp tục nằm ịch không nhúc nhích.

Thẩm Lãng nói: "Hôm nay đường xá không xa lắm, không bao lâu liền có thể đến Võ Lăng. Ngươi chung quy không ngốc đến nổi tình nguyện ở lâu trong chốn thôn dã này đi."

Vương Liên Hoa hít sâu một hơi, kết quả hít vào trong lòng một khối xám khí, chán ghét nhíu nhíu mày, vốn còn muốn đến giường cao chăn ấm ở trong thành Võ Lăng trước mà chờ y, cũng đành phải miễn cưỡng rời khỏi giường.

Chính là thời điểm lên xe, Vương công tử lại có ý kiến.

"Lam Lam, ngươi qua xe của Từ Thường Tú đi."

Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014

[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa - 29

Võ Lâm Ngoại Sử - Đào Hoa


~ Phiên Ngoại ~


------- Chương 29 --------



  Nghĩ đến cảnh Thẩm Lãng muốn phát hỏa không chỗ phát mà mặt tối lại, tâm tình Vương Liên Hoa cũng tốt đến sắp lên tiên. Để hảo hảo kỷ niệm một lần kinh ngạc hiếm có vì Thẩm Lãng, Vương Liên Hoa quyết định uống rượu chúc mừng một phen. Rượu Tam Lăng Quy xà tuy rằng tên không phong nhã lắm, nhưng đã đến đây rồi, đặc sản nổi tiếng của nơi này tất nhiên là phải nếm thử. Vương Liên Hoa phấn khởi uống liền mấy chung, còn gọi tiểu nhị cho thêm rượu, tiểu nhị sắc mặt có vẻ như muốn từ chối nói: "Công tử, theo ta thấy, ngươi hôm nay uống đã nhiều rồi, hay là để mai uống tiếp đi." Vương Liên Hoa tưởng tiểu nhị sợ mình say rồi mà bắt hắn hầu hạ, liền cười nói: "Công tử nhà ngươi tửu lượng thật sự tốt, không cần lo lắng." Tiểu nhị ấp a ấp úng nói: "Công tử là khách nhân từ bên ngoài tới, nên không biết lợi hại của rượu Quy xà ở đây, rượu này làm cho khí huyết lưu thông, cường thân kiện thể...... uống nhiều chỉ sợ......" Vương Liên Hoa trừng mắt nói: "Đã tốt như vậy, vì sao không thể uống nhiều? Mau mang lên đây đi." Tiểu nhị rụt đầu, lại đem một bình lên, nói: "Công tử, ngươi......" Thấy bộ dáng Vương Liên Hoa, đúng là khuyên không nổi nữa.

Thứ Năm, 10 tháng 7, 2014

[Phiên Ngoại] Là Tự Ta Đa Tình - Chương 4 [Toàn Văn Hoàn]

Là Tự Ta Đa Tình - Phiên Ngoại


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Tứ Chương ♠


.


.


.


Vừa lúc đêm vừa xuống, rất thích hợp để thi tửu.

Tiểu Nghi Tử mang ra rất nhiều rượu, rót đầy vào hai chén lớn trên bàn. Ta cầm lấy một chén lớn đưa đến trước mặt nói: “Ai gục xuống trước xem như thua. Cạn!”

Ngươi gật đầu, cũng cầm lấy một chén đưa lên nói: “Được, cạn!”

.

Uống liên tục đã được gần nữa canh giờ, ngươi vẫn chưa có dấu hiệu nghiêng ngã. Ta cũng chưa từng phải uống nhiều rượu như vậy. Ngươi đột nhiên quăng chén sang một bên, đứng dậy đem một bình rượu lớn nâng lên. Ta còn chưa hết ngạc nhiên, đã nghe ngươi nói: “Uống cả bình đi.”

“H… hảo…”

Ngươi cứ như vậy đem cả bình rượu lên ngữa cổ uống, ta cũng không còn lựa chọn nào khác phải làm theo. Ta chợt nhận ra, ngươi dường như say rồi, đôi má ngươi đang rất đỏ, hạt đậu nhỏ ở cổ ngươi di chuyển lên xuống thập phần quyến rũ câu nhân, thoáng chốc như muốn cuốn ta vào. Ta muốn ăn hạt đậu nhỏ kia của ngươi, cũng muốn ăn cả người ngươi.

Chỉ cần ta không gục xuống, nhất định sẽ có cơ hội.

Cứ thế ta cùng ngươi uống hết bình này sang bình khác. Đầu óc ta càng ngày càng quay cuồng mà sao mãi vẫn không thấy ngươi gục xuống. Ta lẽ nào…

.

.

.

[Phiên Ngoại] Là Tự Ta Đa Tình [Đệ Tam Chương]

Là Tự Ta Đa Tình - Phiên Ngoại


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Tam Chương ♠


.


.


.


Sáng hôm sau, ta sảng khoái rời khỏi giường.

Vừa ra khỏi phòng đã thấy Tiểu Nghi Tử mặt mày tóc tai thiếu chỉnh tề uể oải bước đến, ta ngạc nhiên nhìn hắn hỏi: “Ngươi bị làm sao? Bệnh a?”

Hắn rất có lễ phép nhìn ta cúi đầu nói: “Lão gia, ta không có bệnh.”

“Vậy sao ta ngươi trông như thiếu sức?”

“Đều là nhờ ân của lão gia đây a.”

Nói xong hắn bỏ đi vào bên trong phòng chăm sóc cho ngươi.

Này thực không thể hiểu hắn.

.

[Phiên Ngoại] Là Tự Ta Đa Tình [Đệ Nhị Chương]

Là Tự Ta Đa Tình - Phiên Ngoại


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Nhị Chương ♠


.


.


.


.

Lúc ta nói ta đã đem vương vị truyền lại cho hoàng đệ. Ngươi đã rất kinh ngạc, dường như còn không tin lời ta nói. Thế nhưng ta cũng đâu phải đùa với ngươi.

Sau đó ta muốn đưa ngươi rời khỏi cung, ngươi đã rất tức giận mắng ta buộc ta rút lại. Ta đã không hiểu ngươi vì cái gì lại mắng ta. Ngươi không phải muốn ta thoái vị? Không phải muốn ta đưa ngươi đi ẩn cư sao? Ta cũng đã bố cáo thiên hạ rồi, ngự đệ cũng đã đăng cơ, ta còn có thể rút lại sao?

Sau đó ta mới hiểu được mong muốn của ngươi. Ngươi không phải thực muốn ta thoái vị. Ngươi chỉ muốn ta lại bỏ mặc ngươi, tiếp tục làm đế vương của ta, rồi tìm một phi tần nào đó giúp ta sinh tử kế vị.

Ngươi là nam tử, không thể làm được chuyện đó. Vì thế ngươi muốn rút lui. Ngươi muốn ta làm một bậc minh quân lưu danh thiên cổ.

Nhưng ngươi làm sao biết, ngươi như vậy lại càng khiến ta không thể rời đi. Đừng nói ta yêu ngươi không thể tách rời, dù cho không phải như vậy, với những lỗi lầm năm xưa ta gây ra cho ngươi lớn như vậy, ta làm sao có thể lại bỏ mặc ngươi?

[Phiên Ngoại] Là Tự Ta Đa Tình [Đệ Nhất Chương]

Là Tự Ta Đa Tình - Phiên Ngoại


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Nhất Chương ♠


.


.


.


Ở nơi này, thời gian trôi qua mỗi ngày đều rất nhàn hạ. Xuân hạ thu đông, mỗi mùa trôi qua mang theo rất nhiều thay đổi, chỉ có duy nhất một điều không thể thay đổi.

.

Ta vẫn còn nhớ rõ ngươi ngày đó suy kiệt tưởng chừng như không ai có thể cứu được.

Nghe nói trên đỉnh Thiên Sơn quanh năm tuyết phủ có một vị thánh sống, bất kể là ai bệnh nặng như thế nào, chỉ cần lão đồng ý chữa trị, người đó nhất định sẽ được cứu sống thần kỳ.

Vì thế ta cùng với Tiểu Nghi Tử không quản ngày đêm mang ngươi đi tìm vị thánh sống đó.

Lúc đến chân Thiên Sơn, ngươi dường như chỉ còn lại một nữa mạng. Trời đổ mưa tuyết rất lớn, ngươi mặc dù đã được phủ rất nhiều áo ấm, thế nhưng vẫn cứ thấy cơ thể ngươi lạnh dần. Ta không biết là do trời lạnh hay lo sợ mà bản thân cũng đang run lên.

[Đệ Cửu Chương] Là Tự Ta Đa Tình [Chính Văn Hoàn]

Là Tự Ta Đa Tình


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Cửu Chương ♠


.


.


.


Tối đó, đột nhiên bên ngoài rất ồn ào. Thoáng chốc đã lan đến Thanh Hoa Các. Một đám thị vệ phá tan cửa xông vào bên trong bắt ta cùng với Tiểu Nghi Tử mạnh bạo lôi ra bên ngoài.

Lúc đó ta thấy ngươi gương mặt tối đen nhìn ta. Ta không rõ chính mình đã làm gì sai, ngươi vì cái gì lại nỗi giận như vậy?

Ngươi lặng thinh không nói gì. Đợi đến rất lâu sau bọn thị vệ đi ra trình báo đưa cho ngươi một thứ rất lạ nói: “Khởi bẩm hoàng thượng, đã tìm thấy thứ này trong giường ngủ của y.”

Ta kinh ngạc không biết thứ kia là gì, làm sao có thể ở trong giường ngủ của ta được?

Ngươi đem thứ kia đưa cho quan thái y bên cạnh xem, hắn nhìn qua gật đầu nói: “Bẩm hoàng thượng chính là nó.”

Một lời vừa phán ra, ngươi quay lại nhìn ta ánh mắt đầy căm hận. Ta sợ đến phát run lên. Ngươi nghiến ngầm từng chữ hỏi ta: “Ngươi vì cái gì hạ độc hại chết Phi Nguyệt?”

“Ta…”

[Đệ Bát Chương] Là Tự Ta Đa Tình

Là Tự Ta Đa Tình


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Bát Chương ♠


.


.


.


Không lâu sau đó nàng lại đến cùng với một nha hoàn. Nàng gặp ta vui vẻ tự nhiên hỏi: “Công tử có nhã hứng cùng ta làm một ván cờ không?”

Ta gật đầu: “Được.”

Sau đó nàng cùng ta ngồi đánh cờ ở bàn ghế đá trước nhà. Lúc đánh một nước cờ, nàng phải suy nghĩ rất lâu. Ta đi một nước, nàng lại mất rất lâu để suy nghĩ. Nàng làm cho ta rất có cảm giác không thể nhẫn nại được. Nàng đang muốn đọ sức kiên nhẫn với ta sao? Nghĩ cũng lạ, một nước cờ có rất nhiều cạm bẫy, nàng cứ vậy chui đầu vào. Mỗi lúc ta lấy đi của nàng cùng lúc nhiều quân cờ, nàng có vẻ rất tiếc chặn tay ta lại nói: “Ấy… ấy…”

“Nương nương có gì sao?”

Nàng lắc lắc đầu rút tay về. Ta đi một nước nói: “Nương nương tới lượt nàng.”

Nàng lại suy nghĩ rất lâu, lúc nàng đặt xuống một quân cờ, còn có phần do dự, lúc ta vừa định đặt cờ xuống bàn, nàng liền chặn tay ta lại nói: “Ấy… ta nhầm rồi, cho ta đi lại đi, chỉ một lần thôi…”

[Đệ Thất Chương] Là Tự Ta Đa Tình

Là Tự Ta Đa Tình


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Thất Chương ♠


.


.


.


Lúc ta trở mình dậy chỉ cảm thấy bả vai đau nhức kịch liệt, cơn đau vẫn chưa dứt. Trước mắt là Tiểu Nghi Tử ngồi tựa mình vào đầu giường ngủ thiếp đi. Trông hắn dường như rất mệt mỏi, dưới mắt là một mãng thâm đen. Không biết ta ngủ đã bao lâu rồi mà mắt hắn lại như vậy, có phải đã nhiều đêm rồi thức trắng? Ta chợt thấy thương hắn thật nhiều, nhưng lại không biết phải làm gì để bù đắp lại cho hắn.

Ta nhìn ra ngoài trời, dường như là buổi sáng sớm.

Ta chợt nhớ ra, phải rồi… mỗi buổi sáng ngươi đều ra ngồi ở hậu hoa viên. Ta luôn đến để thầm lặng nhìn ngươi. Ta không biết những ngày đã phải khó nhọc trôi qua như thế nào, thế nhưng lúc nào cũng mong đến thời điểm đó để được trông thấy ngươi. Gương mặt ngươi anh tuấn, đôi mắt ngươi sáng rực như thể cuốn hút mọi ánh nhìn. Khi ngươi khoác lên người hoàng bào thập phần uy nghiêm, phong thái lại điềm đạm tự nhiên. Ta chính là muốn nhìn ngươi những lúc như vậy, lại sợ ngươi nhìn thấy ta sẽ không được vui, sợ ngươi nổi giận, sợ ngươi lạnh lùng, lãnh đạm nhìn ta. Vì thế mặc dù ta đã rất muốn được chạm vào người ngươi, nhưng ta luôn nép mình vào trong một góc để nhìn ra.

Trời đã sáng rồi, ta muốn đến hậu hoa viên.

Ta cố gượng mình ngồi dậy chỉ thấy vai rất đau nhức, nhưng mặc kệ, ta muốn đi. Tiểu Nghi Tử có lẽ bị ta làm động chợt kinh hoảng mở mắt ra. Hắn nhìn thấy ta muốn rời khỏi giường liền sống chết ngăn lại: “Công… công tử… ngươi… ngươi muốn đi đâu?”

Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

[Đệ Lục Chương] Là Tự Ta Đa Tình

Là Tự Ta Đa Tình


~ Văn Án ~


1640351238510435


♠ Đệ Lục Chương ♠


.


.


.


Nữa đêm tỉnh lại, ta chỉ cảm thấy đầu rất đau. Ta muốn gượng ngồi dậy lại bị Tiểu Nghi Tử một trận đè xuống, rồi hắn lên tiếng càm ràm: “Công tử nằm yên đi. Ngươi làm sốt rồi đó. Ta đã bảo ngươi đừng đi, ngươi vì sao nhất định không chịu nghe. Ngươi như vậy khiến ta đứng ngồi không yên cả ngày nay.”

Trông hắn thực khả ái, ta vỗ vỗ lên tay hắn cười nói: “Ta không sao, đã khổ cho ngươi rồi.”

Hắn thở dài nói: “Ngươi cũng biết ta khổ rồi thì phải biết tự chăm sóc cho bản thân đi. Đừng làm những chuyện khiến ta phải lo lắng nữa.”

Ta lặng im, hắn nói: “Công tử ngươi xem ngươi yếu đến thế nào. Người ta cũng dầm mưa như ngươi mà có làm sao đâu. Ngươi phải bồi bổ nhiều vào đi.”

Ta không trả lời, chỉ nhìn hắn thật lâu. Ta thực không hiểu rõ, dù biết hắn là một đứa trẻ tốt, thế nhưng hắn việc gì phải phí sức tận tụy vì một người như ta đây?

Ta hỏi hắn: “Ta dù có khổ như thế nào cũng có làm sao. Ngươi việc gì phải tự chuốc khổ vào thân?”

Hắn lặng thinh suy nghĩ một lúc nói: “Công tử, lần đầu tiên gặp ngươi ta cảm thấy có một cái gì đó rất thân quen. Ngươi thực sự rất tốt. Ngươi chưa từng đánh ta.”

“Ta làm sao có thể đánh ngươi?”

“Ngươi đối xử với ta rất tốt.”

“Ta chưa từng làm gì cho ngươi.”

Hắn đột nhiên nhìn ta cười nói: “Công tử có thể ngươi không nhận ra, nhưng bản thân ta là một nô tài, ta đã quen bị chà đạp đánh đập. Hoàng thượng lệnh cho ta đến đây chăm sóc cho ngươi. Ngươi chính là chủ tử của ta. Thế nhưng chỉ có ngươi không xem ta là nô tài, lại luôn luôn đối xử ôn nhu với ta. Dù ta có thế nào, ngươi cũng chưa từng mắng ta, lại còn cho ta một cuộc sống bình yên ấm áp. Chỉ như vậy thôi cũng đủ khiến ta mang ơn lắm lắm rồi.”

Những lời hắn nói chắc cũng có lý, ta lặng quay người đi nói: “Ta không thể hiểu được ngươi.”

Hắn kéo ta quay lại nói: “Chỉ mình ta hiểu là được rồi.”

Sau đó hắn cẩn thận lau mồ hôi cho ta. Đầu ta vẫn còn đau như vậy. Ta đưa mắt nhìn về những ngọn nến phía xa xa kia. Từ nơi đó phát ra những ánh sáng lung linh huyền ảo đầy màu sắc, thật đẹp… thoáng chốc như đưa ta đến một nơi đầy mị hoặc. Rồi bên tai ta lại thoáng nghe có tiếng nói: “Công tử ngươi bây giờ là ngươi thân duy nhất của ta. Ngươi đau nói ta làm sao không đau được đây?”

“Người thân…”

Ta không rõ lắm từ này… Hắn gật đầu nói: “Phải… là người thân… vì vậy ngươi…”

“Nguyên lai là như vậy…”

Trong mơ hồ ta nghe có tiếng xì xào bên tai, thế nhưng lại không thể nghe rõ lắm những lời hắn nói…

.

.

.